Văn án
@tinechic Năm nhất ngu ngơ cũng đã sắp qua rồi, thế còn em thì sao Ms.Right của tôi? Bao giờ em mới tới?
Ảnh chụp đẹp lắm!
“Này! Chúng mày nhìn đi đâu đó? Kill nút Like đi mày!”
Ding~ Ding~ Ding~ Ding~
“Tao like ảnh mày muốn gãy ngón tay luôn rồi á, đậu má.”
“Xin lỗi vì tao nổi tiếng quá nhé, haha.”
“Kyaaaa! Tine, cho hôn cái nào.”
Sự ồn ào phát dồ này là hội của tôi. Chỉ có bốn người, bao gồm cả tôi. Chúng nó muốn tôi gọi chúng nó là James Ji*, Pope* và Mario* theo tên của ‘Hội Ngôi Sao’ mặc dù thành thật mà nói tôi chả thấy chúng nó có tí ngôi sao nào hết. Chúng nó chẳng hợp được với ai cả. (* tên các ngôi sao nổi tiếng ở Thái)
Người đòi hôn tôi kia là Puek. Nó tự nhận nó là James Ji, nhưng mà nó chẳng có tí nào giống James hết, một tí xíu cũng không. Bên cạnh Puek là Ohm, đứa để kiểu tóc giống một người trên page “Cute Boy”. Nó thì tự nhận nó là Pope vì nó bảo nó đẹp trai kiểu quý tộc.
Bên cạnh Ohm là Fong, một đứa trông khá giống người Trung Quốc vì đôi mắt một mí. Mẹ nó từng sở hữu cửa hàng tên Gold Shop ở phố Tàu, nhưng cả gia đình nó mới chuyển đi và ổn định ở một ngôi nhà mới gần trường đại học. Nó bảo đám mafia bắt nhà nó phải chuyển đi. Thằng điêu dân. Nó nghĩ nó giống Mario vì cả hai đều có đầu ti màu hồng. Bạn biết không? Mario là con lai Thái – Trung – Đức, còn thằng Fong thì có dòng máu Thái, Trung với một ít Singapore.
Còn tôi, tôi không chắc là tôi giống ai nữa. Có lẽ là Nadech hoặc là Mark Parin. Chuyện đó còn tùy thuộc vào ratings của mấy bộ phim họ đóng nữa. Pff! Thôi tôi đùa đấy.
“Tine…”
Tràng cười dịu dần đi vì ai đó vừa mới cắt ngang.
Bạn đã bao giờ tự hỏi vì sao nhiều thứ trên thế giới này đều đi theo đôi chưa? Và khi một đôi bị tách rời ra thì thật cô đơn. Tôi là kiểu người từng rất nghiện mấy thứ theo cặp, bất kể là bạn bè hay là người yêu.
Tôi có thể nói là mình chưa phải cô đơn bao giờ, dù chỉ một lần. Tôi nghĩ là vì mình học ở một trường nam trung nằm trong TOP 4 Thái Lan nên các cô gái đều tấn công tôi. Nhưng khi tôi bước vào cuộc sống năm nhất đại học, cuộc đời trung học của tôi dần thay đổi cho đến khi tôi không thể ngừng tự hỏi mình rằng…
Sao tôi lại đến nông nỗi này nhỉ?!
Tôi từng hẹn hò nhiều cô lắm rồi kể từ khi học trung học. Bạn có thể gọi tôi là anh chàng ngầu nhất năm luôn cũng được. Cứ thử hỏi đám đàn em ở trường tôi mà xem, không ai là chưa từng nghe đến cái tên Tine Teeparkorn, lớp 12, phòng 9. Nếu mà bạn hỏi “Cậu biết Tine không?”, thì tôi cá là tất cả mọi người đều trả lời “Bà điên hả? Bà không biết Tine hả? Ảnh cute vãi! Cute vãi đ**!”
Và về các bạn gái cũ của tôi, tôi từng hẹn hò với nhiều kiểu bạn gái lắm. Ví dụ như là…
Mọt sách này…
“Ging, hôm nay có rảnh không?” Tôi hỏi cô ấy bằng giọng rù quến nhất của mình. Cổ là người mà tôi crush dã man lắm vì cổ là tình đầu của tôi, vừa xinh lại vừa giỏi. Đặc biệt nhất là, bao nhiêu thằng con trai khác muốn hẹn hò với cổ, nên tôi cảm thấy như mình đã đánh bất hết tất cả những thằng khác trong top 4 trường nam sinh vậy á. Tôi là người chiến cmn thắng!
“Sao vậy?” Cô ấy hỏi lại bằng giọng ngọt ngào.
“Đi Siam chơi với mình nha?”
“Ôi… Nhưng mình có buổi phụ đạo Toán rồi.”
“Thế mai…”
“Mình có lớp Hóa.”
“Thế thứ Bảy thì sao?”
“Ôi, mình xin lỗi. Mình có buổi học Sinh, Lý, và Tiếng Anh hôm đó. Xong Chủ Nhật thì lại có tiếng Thái và Xã hội học cả ngày.”
“Thế khi nào thì cậu rảnh?”
“Để mình qua kì thi sát hạch đã. Nếu mọi thứ ổn thỏa cả thì bọn mình đi đâu cũng được, miễn là cậu thích.”
Thế nghĩ là cổ hẹn hò với tôi ở kiếp này nhưng sẽ đi chơi với tôi ở kiếp sau hả? Tôi chỉ muốn một cô bạn gái bình thường thôi, có phải Albert Einstein hay Charles Darwin đâu.. Cuối cùng, chúng tôi chia tay vì tôi đã không suy nghĩ mà bảo cô ấy nên ‘hẹn hò với lớp phụ đạo đi cho rồi’. Và bạn biết chuyện gì xảy ra không…?
Cổ đã hẹn hò với một anh gia sư Tiếng Anh!
Cutie pie nghiện chụp ảnh sống ảo…
“Tine ơi, chụp một tấm selfie đi…”
Tên cổ là Pangwan. Cổ dễ thương, ngây thơ và lúc nào cũng dính lấy điện thoại như dán keo vào tay ấy.
“Okay.”
“Nào, cùng nói ‘Lycheeeeee’…”
“Lychee!” Tôi nói và cười nhe răng như mèo Cheshire trong Alice ở xứ sở diệu kỳ.
“Cherry…”
“Cherry!”
“Cậu dễ thương gheeeeeee ó!” Cổ véo má tôi, ỏoooo.
“Nào ăn thôi.”
“Okay, kyaaaa! Bánh Cheese tới rồi! Để mình chụp tấm ảnh đã. Tine, chụp hộ mình tấm ảnh được không?” Cổ đưa máy cho tôi. Mà thực ra không phải đưa, cổ ấn vào tay tôi.
“Okay. Moomooo!”
Tách~
“Argh, mặt mình sưng quá à.”
“Vậy à? Chụp lại nào. Được rồi! Ba, hai,…”
“Được chưa?”
“Rồi.”
“Tine… cậu không nói ‘một’ à. Mình vẫn chẳng biết pose dáng thế nào.” Cái quái gì? Tôi thấy cậu phồng má từ nãy rồi mà…
Đủ rồi đó! Tôi không thể chịu nổi kiểu con gái này nữa. Tôi bỏ cuộc đây.
@tinechic Năm nhất ngu ngơ cũng đã sắp qua rồi, thế còn em thì sao Ms.Right của tôi? Bao giờ em mới tới?
Ảnh chụp đẹp lắm!
“Này! Chúng mày nhìn đi đâu đó? Kill nút Like đi mày!”
Ding~ Ding~ Ding~ Ding~
“Tao like ảnh mày muốn gãy ngón tay luôn rồi á, đậu má.”
“Xin lỗi vì tao nổi tiếng quá nhé, haha.”
“Kyaaaa! Tine, cho hôn cái nào.”
Sự ồn ào phát dồ này là hội của tôi. Chỉ có bốn người, bao gồm cả tôi. Chúng nó muốn tôi gọi chúng nó là James Ji*, Pope* và Mario* theo tên của ‘Hội Ngôi Sao’ mặc dù thành thật mà nói tôi chả thấy chúng nó có tí ngôi sao nào hết. Chúng nó chẳng hợp được với ai cả. (* tên các ngôi sao nổi tiếng ở Thái)
Người đòi hôn tôi kia là Puek. Nó tự nhận nó là James Ji, nhưng mà nó chẳng có tí nào giống James hết, một tí xíu cũng không. Bên cạnh Puek là Ohm, đứa để kiểu tóc giống một người trên page “Cute Boy”. Nó thì tự nhận nó là Pope vì nó bảo nó đẹp trai kiểu quý tộc.
Bên cạnh Ohm là Fong, một đứa trông khá giống người Trung Quốc vì đôi mắt một mí. Mẹ nó từng sở hữu cửa hàng tên Gold Shop ở phố Tàu, nhưng cả gia đình nó mới chuyển đi và ổn định ở một ngôi nhà mới gần trường đại học. Nó bảo đám mafia bắt nhà nó phải chuyển đi. Thằng điêu dân. Nó nghĩ nó giống Mario vì cả hai đều có đầu ti màu hồng. Bạn biết không? Mario là con lai Thái – Trung – Đức, còn thằng Fong thì có dòng máu Thái, Trung với một ít Singapore.
Còn tôi, tôi không chắc là tôi giống ai nữa. Có lẽ là Nadech hoặc là Mark Parin. Chuyện đó còn tùy thuộc vào ratings của mấy bộ phim họ đóng nữa. Pff! Thôi tôi đùa đấy.
“Tine…”
Tràng cười dịu dần đi vì ai đó vừa mới cắt ngang.
Bạn đã bao giờ tự hỏi vì sao nhiều thứ trên thế giới này đều đi theo đôi chưa? Và khi một đôi bị tách rời ra thì thật cô đơn. Tôi là kiểu người từng rất nghiện mấy thứ theo cặp, bất kể là bạn bè hay là người yêu.
Tôi có thể nói là mình chưa phải cô đơn bao giờ, dù chỉ một lần. Tôi nghĩ là vì mình học ở một trường nam trung nằm trong TOP 4 Thái Lan nên các cô gái đều tấn công tôi. Nhưng khi tôi bước vào cuộc sống năm nhất đại học, cuộc đời trung học của tôi dần thay đổi cho đến khi tôi không thể ngừng tự hỏi mình rằng…
Sao tôi lại đến nông nỗi này nhỉ?!
Tôi từng hẹn hò nhiều cô lắm rồi kể từ khi học trung học. Bạn có thể gọi tôi là anh chàng ngầu nhất năm luôn cũng được. Cứ thử hỏi đám đàn em ở trường tôi mà xem, không ai là chưa từng nghe đến cái tên Tine Teeparkorn, lớp 12, phòng 9. Nếu mà bạn hỏi “Cậu biết Tine không?”, thì tôi cá là tất cả mọi người đều trả lời “Bà điên hả? Bà không biết Tine hả? Ảnh cute vãi! Cute vãi đ**!”
Và về các bạn gái cũ của tôi, tôi từng hẹn hò với nhiều kiểu bạn gái lắm. Ví dụ như là…
Mọt sách này…
“Ging, hôm nay có rảnh không?” Tôi hỏi cô ấy bằng giọng rù quến nhất của mình. Cổ là người mà tôi crush dã man lắm vì cổ là tình đầu của tôi, vừa xinh lại vừa giỏi. Đặc biệt nhất là, bao nhiêu thằng con trai khác muốn hẹn hò với cổ, nên tôi cảm thấy như mình đã đánh bất hết tất cả những thằng khác trong top 4 trường nam sinh vậy á. Tôi là người chiến cmn thắng!
“Sao vậy?” Cô ấy hỏi lại bằng giọng ngọt ngào.
“Đi Siam chơi với mình nha?”
“Ôi… Nhưng mình có buổi phụ đạo Toán rồi.”
“Thế mai…”
“Mình có lớp Hóa.”
“Thế thứ Bảy thì sao?”
“Ôi, mình xin lỗi. Mình có buổi học Sinh, Lý, và Tiếng Anh hôm đó. Xong Chủ Nhật thì lại có tiếng Thái và Xã hội học cả ngày.”
“Thế khi nào thì cậu rảnh?”
“Để mình qua kì thi sát hạch đã. Nếu mọi thứ ổn thỏa cả thì bọn mình đi đâu cũng được, miễn là cậu thích.”
Thế nghĩ là cổ hẹn hò với tôi ở kiếp này nhưng sẽ đi chơi với tôi ở kiếp sau hả? Tôi chỉ muốn một cô bạn gái bình thường thôi, có phải Albert Einstein hay Charles Darwin đâu.. Cuối cùng, chúng tôi chia tay vì tôi đã không suy nghĩ mà bảo cô ấy nên ‘hẹn hò với lớp phụ đạo đi cho rồi’. Và bạn biết chuyện gì xảy ra không…?
Cổ đã hẹn hò với một anh gia sư Tiếng Anh!
Cutie pie nghiện chụp ảnh sống ảo…
“Tine ơi, chụp một tấm selfie đi…”
Tên cổ là Pangwan. Cổ dễ thương, ngây thơ và lúc nào cũng dính lấy điện thoại như dán keo vào tay ấy.
“Okay.”
“Nào, cùng nói ‘Lycheeeeee’…”
“Lychee!” Tôi nói và cười nhe răng như mèo Cheshire trong Alice ở xứ sở diệu kỳ.
“Cherry…”
“Cherry!”
“Cậu dễ thương gheeeeeee ó!” Cổ véo má tôi, ỏoooo.
“Nào ăn thôi.”
“Okay, kyaaaa! Bánh Cheese tới rồi! Để mình chụp tấm ảnh đã. Tine, chụp hộ mình tấm ảnh được không?” Cổ đưa máy cho tôi. Mà thực ra không phải đưa, cổ ấn vào tay tôi.
“Okay. Moomooo!”
Tách~
“Argh, mặt mình sưng quá à.”
“Vậy à? Chụp lại nào. Được rồi! Ba, hai,…”
“Được chưa?”
“Rồi.”
“Tine… cậu không nói ‘một’ à. Mình vẫn chẳng biết pose dáng thế nào.” Cái quái gì? Tôi thấy cậu phồng má từ nãy rồi mà…
Đủ rồi đó! Tôi không thể chịu nổi kiểu con gái này nữa. Tôi bỏ cuộc đây.