Dịch Phàm du ngoạn chùa miếu, bị Quan Thế Âm trong tay Ngọc Tịnh bình tạp đến dị thế, lại bị bất lương cha mẹ vứt bỏ, lưu lại một số lớn nợ nần chờ hắn trả lại.
Ở tuyệt vọng trung lại phát hiện Ngọc Tịnh bình trung tiên chi thủy lại có thể thôi hóa linh dược, tăng cao linh dược dược tính.
Thế người khác làm việc nào có chính mình địa phương chủ thoải mái?
Mua một chỗ hoang sơn dã địa, mở ra một phương vườn thuốc linh địa, trồng trọt linh dược bảo cây, dưỡng mục linh thú hung cầm, thuê một đám tiểu yêu tinh, lại mua mấy cái tiểu nha đầu, hồ lên trúc một khu nhà nhà, ban ngày hoa thuyền, câu cá uống rượu, ngâm thơ vẽ tranh, phong lưu khoái hoạt, buổi tối đóng cửa... Thản nhiên tự đắc, cho cái hoàng đế đều không đổi.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Dịch Phàm
Phàm tục tam cảnh (Thai thoát, Nhập tức, Minh khiếu), Đạo cơ, Thông thần, Hoàn đan, Động hư, Chân nhân, Hợp đạo, Địa tiên.
Dịch Phàm xuyên không tới thế giới tu tiên, bị cha mẹ bỏ lại gánh một số nợ lớn từ môn phái Nhạc Hoa. Nhờ có Ngọc Tịnh bình thần bí, hắn bắt đầu quá trình cải tạo vườn thuốc hoang phế, từng bước bồi dưỡng linh dược, đối phó với sự chèn ép của quản sự và dần dần khẳng định chỗ đứng bằng tài năng trồng trọt linh dược.
Ngọc Tịnh bình (có khả năng thôi hóa linh dược, tăng dược tính, hấp thụ linh tính và bảo vệ chủ nhân)
Truyện có nhịp độ phát triển khá nhanh, mang đậm phong cách tiên hiệp huyền huyễn với motif xuyên không quen thuộc. Tác giả tập trung nhiều vào các chi tiết quản lý vườn thuốc và các thủ đoạn tranh giành lợi ích trong môn phái, tạo ra một không khí thực tế, bớt 'tiên khí' đi một chút nhưng lại khá đời thường.
Cách xây dựng nhân vật phản diện còn hơi đơn giản và dễ đoán, sự 'lấy đức thu phục người' của Lâm Tam bị lặp lại quá nhiều gây cảm giác khiên cưỡng. Một số chi tiết về việc đột phá tu vi diễn ra hơi chóng vánh, thiếu chiều sâu.
Motif xuyên không hơi bị cũ, đọc đoạn đầu thấy main hơi bị 'bánh bèo' vì bị cha mẹ bỏ rơi xong bị môn phái chèn ép, đọc khá ức chế. Main thì hơi bị 'overthinking' mấy cái vụn vặt nhưng bù lại cái Ngọc Tịnh bình khá cháy.
- Dịch Phàm xuyên không vào thân xác một dược phó nợ nần chồng chất tại Nhạc Hoa Phái, bị Lâm Tam chèn ép, cưỡng đoạt tài sản và buộc phải gánh vác nợ của cha mẹ.
- Dịch Phàm bị đuổi khỏi tiểu viện, phải tiếp quản bán mẫu vườn thuốc hoang phế, đồng thời làm quen với các dược phó khác và Chung Ly.
- Dịch Phàm phát hiện chiếc bình cổ thu được khi xuyên không chính là Ngọc Tịnh bình huyền thoại, có khả năng ngưng tụ linh lộ, bắt đầu hành trình tu luyện và làm giàu.