Kỳ thật suy nghĩ hồi lâu, vốn dĩ không tính toán khai đệ tam bộ, nhưng là hôm nay bị mỗ hạ khuê mật kích thích một chút, nhất thời xúc động, liền khai hố.
Ân…… Thí nghiệm chứng minh phép khích tướng đối mỗ hạ hữu dụng o(╯□╰)o……
* thông cáo: Bổn văn cùng trước hai bộ giống nhau, chỉ do cá nhân giải trí chi tác, sẽ không nhập V, thân nhóm tẫn nhưng cất chứa, hố phẩm cũng coi như có cam đoan.
Tag: Ảo tưởng không gianThiên chi kiêu tửMau xuyên
Vai chính: Giang tuyết ┃ vai phụ: Ra tới một cái là một cái ┃ cái khác:
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Dương Dật Thăng
- Giang Tuyết
Nguyên võ đạo đại sư, cao thủ trinh thám.
Giang Tuyết xuyên qua nhiều thế giới, mỗi thế giới cô đều sở hữu năng lực vượt trội. Ở phần 'Thiếu nữ gió xoáy', cô giúp gia tộc lấy lại danh dự võ quán. Ở phần 'Pháp chứng tiên phong', cô hóa thân thành nhân vật có trí tuệ cao, giúp xử lý các vụ án phức tạp và có cuộc sống tình cảm với Dương Dật Thăng.
Giang Tuyết sở hữu khả năng phân tích tâm lý, trinh thám xuất sắc và kỹ năng võ thuật thượng thừa, có thể dễ dàng giải quyết các vụ án khó và áp đảo các đối thủ nguyên võ đạo.
Truyện kết hợp nhiều thế giới (cross-over), nhịp độ khá nhanh. Giang Tuyết là một nhân vật nữ cường, thông minh, quyết đoán và có chút lạnh lùng, đặc biệt là trong việc xử lý tình cảm của nguyên chủ. Cách tác giả xây dựng tình huống xử lý các vấn đề từ võ đạo đến trinh thám khá gọn gàng.
Truyện có cảm giác bị gộp từ nhiều phần khác nhau nên đôi khi mạch truyện bị nhảy cóc, thiếu sự kết nối chặt chẽ. Việc nhân vật Giang Tuyết quá hoàn hảo khiến các thử thách trở nên hơi dễ dàng, thiếu kịch tính.
Truyện kiểu 'bàn tay vàng' hơi lố, nữ chính làm gì cũng thắng dễ quá, không có sự phát triển bản thân (character development) nhiều, đọc hơi bị 'ngán'.
- Giang Tuyết tỉnh dậy trong thân thể Lộ Giang Tuyết, kế thừa nguyện vọng phục hưng võ quán Tùng Bách.
- Giang Tuyết cùng sư huynh Diệp Hướng và đệ tử Phi Ngư đến võ quán Ngạn Dương để đòi lại di chúc tổ tông.
- Giang Tuyết dùng thực lực võ đạo áp đảo các cao thủ tại Ngạn Dương, buộc họ phải thừa nhận địa vị của Tùng Bách Tân Châu.