Vân một cô gái vống thiên hạ đệ nhất, mang trên mình bộ não cá vàng rất ưa là đáng yêu.
Cứ lơ ngơ bỏ quê lên thành phố nhập học, cùng Thanh người bạn thủa nhỏ.
Và rồi, Quân một chàng trai hào hoa xuất hiện như định mệnh giữa hai người.
Cũng từ đây, thế giới quan của Vân ầm ầm sụp đổ, những câu chuyện kỳ quái, ma mị liên tiếp xuất hiện.
Những bí mật mưu mô, ẩn sau ánh sáng của ba người có được hé lộ, lối rẽ cuộc sống ba người sẽ đi về đâu?
Liệu bức màn có được vén lên bởi ai đó?
Thanh: Tác giả, ông tập viết kịch à?
Tác giả: Kệ tui -_-
Thanh : Sao không vén mẹ đi tốn thời gian.
Vân: Á, đừng vén đang đi cầu... À thoải mái ghê. Ơ, giấy của tôi đâu, giấy tui đâu huhuhu. Lấy gì chùi đây :'(
Thanh: Đùa, rèm khác mẹ ơi. Quân, sao im lặng thế?
Quân: Yên, đang lạnh lùng boy, khun ngầu cho giống ngôn tình.
Thanh: Đùa nhau, hồi ông tán tôi có lạnh lùng éo đâu. À, ông sau màn cũng lên tiếng đi.
Sau màn: Tác giả, em tố cáo con nhỏ này lộ cốt truyện kakaka.
Tác giả: Thôi tao quỳ rồi, để nó làm tác giả đi. Mà nè, mới mua ít trứng, nghe nói rán với Ngải ăn ngon hen.
Sau màn: Đính chính nha, Huyết Ngãi chứ hông phải ngải cứu. Tế máu lập đàn làm phép nha. Hừm..
Tác giả: Ồ, có mua luôn tiết canh này, ăn chung hông?
Vân: Em có mặt hihi.
Thanh: Ra khi nào thế, chùi kiểu gì đấy?
Vân: ...
Quân: Cũng đang đói.
Mấy người...
Sau màn nổi gân xanh: Thử ăn xem xem tui lập đàn, mấy người ăn xong coi có trĩ chết không?
Vân thấp giọng nói nhỏ: Hình như, tác giả ấy chưa trả caxe.
Sau màn: Ờ ha, kakaka thôi lấy tiền xong cho trĩ chết.
Tác giả, khoác lên cà xa, tay cầm gõ mõ: Thôi, tao quỳ không nổi rồi. Tao đi tu đây, mấy người ai thích thì lên làm tác giả. Vĩnh Biệt!!!
Cứ lơ ngơ bỏ quê lên thành phố nhập học, cùng Thanh người bạn thủa nhỏ.
Và rồi, Quân một chàng trai hào hoa xuất hiện như định mệnh giữa hai người.
Cũng từ đây, thế giới quan của Vân ầm ầm sụp đổ, những câu chuyện kỳ quái, ma mị liên tiếp xuất hiện.
Những bí mật mưu mô, ẩn sau ánh sáng của ba người có được hé lộ, lối rẽ cuộc sống ba người sẽ đi về đâu?
Liệu bức màn có được vén lên bởi ai đó?
Thanh: Tác giả, ông tập viết kịch à?
Tác giả: Kệ tui -_-
Thanh : Sao không vén mẹ đi tốn thời gian.
Vân: Á, đừng vén đang đi cầu... À thoải mái ghê. Ơ, giấy của tôi đâu, giấy tui đâu huhuhu. Lấy gì chùi đây :'(
Thanh: Đùa, rèm khác mẹ ơi. Quân, sao im lặng thế?
Quân: Yên, đang lạnh lùng boy, khun ngầu cho giống ngôn tình.
Thanh: Đùa nhau, hồi ông tán tôi có lạnh lùng éo đâu. À, ông sau màn cũng lên tiếng đi.
Sau màn: Tác giả, em tố cáo con nhỏ này lộ cốt truyện kakaka.
Tác giả: Thôi tao quỳ rồi, để nó làm tác giả đi. Mà nè, mới mua ít trứng, nghe nói rán với Ngải ăn ngon hen.
Sau màn: Đính chính nha, Huyết Ngãi chứ hông phải ngải cứu. Tế máu lập đàn làm phép nha. Hừm..
Tác giả: Ồ, có mua luôn tiết canh này, ăn chung hông?
Vân: Em có mặt hihi.
Thanh: Ra khi nào thế, chùi kiểu gì đấy?
Vân: ...
Quân: Cũng đang đói.
Mấy người...
Sau màn nổi gân xanh: Thử ăn xem xem tui lập đàn, mấy người ăn xong coi có trĩ chết không?
Vân thấp giọng nói nhỏ: Hình như, tác giả ấy chưa trả caxe.
Sau màn: Ờ ha, kakaka thôi lấy tiền xong cho trĩ chết.
Tác giả, khoác lên cà xa, tay cầm gõ mõ: Thôi, tao quỳ không nổi rồi. Tao đi tu đây, mấy người ai thích thì lên làm tác giả. Vĩnh Biệt!!!