Tiên Tử Mau Dừng Tay, Ta Thật Không Phải Người Xuyên Việt
Tình trạng:
Còn Tiếp
Cho điểm vừa ra, sẽ tăng
Đạo Tông quy tắc:
"Phàm không có linh căn người, g·iết không tha!"
"Phàm khởi tử hoàn sinh người, g·iết không tha!"
"Phàm tính tình đại biến người, g·iết không tha!"
. . .
Bạch Khang xuyên qua đến tru sát tất cả người xuyên việt tu tiên giới, người xuyên việt một khi bị phát hiện, đều là c·hết không có chôn cất sinh chi địa.
May mắn dựa vào 【 tin tức tiếp thu 】, hắn thành công gia nhập Đạo Tông thứ một trăm lẻ tám phong —— Vô Danh Phong.
Tại cùng bảy vị sư huynh sư tỷ tương ái tương sát trong sinh hoạt hắn dần dần hiểu rõ tu tiên giới chân tướng.
Mãi đến ngày nào đó,
Bạch Khang giơ hai tay lên, nhìn xem hướng hắn xách theo đao đi tới sư huynh sư tỷ, trầm giọng nói: "Các ngươi mau dừng tay, ta thật không phải người xuyên việt!"
Đạo Tông quy tắc:
"Phàm không có linh căn người, g·iết không tha!"
"Phàm khởi tử hoàn sinh người, g·iết không tha!"
"Phàm tính tình đại biến người, g·iết không tha!"
. . .
Bạch Khang xuyên qua đến tru sát tất cả người xuyên việt tu tiên giới, người xuyên việt một khi bị phát hiện, đều là c·hết không có chôn cất sinh chi địa.
May mắn dựa vào 【 tin tức tiếp thu 】, hắn thành công gia nhập Đạo Tông thứ một trăm lẻ tám phong —— Vô Danh Phong.
Tại cùng bảy vị sư huynh sư tỷ tương ái tương sát trong sinh hoạt hắn dần dần hiểu rõ tu tiên giới chân tướng.
Mãi đến ngày nào đó,
Bạch Khang giơ hai tay lên, nhìn xem hướng hắn xách theo đao đi tới sư huynh sư tỷ, trầm giọng nói: "Các ngươi mau dừng tay, ta thật không phải người xuyên việt!"
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Tô Xảo Xảo
- Lạc Hòa
- Vân Xảo
Luyện Thể, Ngưng Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa
Bạch Khang xuyên việt đến một thế giới tu tiên khắc nghiệt, nơi tất cả người xuyên việt đều bị truy sát không thương tiếc. May mắn thay, anh sở hữu kim thủ chỉ 'Tin tức tiếp thu' giúp anh nhận biết danh tính và suy nghĩ của người khác, qua đó che giấu thân phận của mình. Anh thành công gia nhập Vô Danh Phong thuộc Đạo Tông, một ngọn núi quy tụ những thiên tài yêu nghiệt và được các sư huynh sư tỷ mạnh mẽ, nhưng cũng rất quái dị, hết mực sủng ái. Dù mang thiên phú Không Linh Căn tối thượng, Bạch Khang lại chọn lối sống lười biếng, chỉ muốn câu lan nghe hát và tránh xa sự chém g·iết. Tuy nhiên, để bảo vệ bí mật của mình, anh buộc phải tham gia vào công cuộc săn lùng và diệt trừ những người xuyên việt khác trong hội tuyển chọn tông môn, từ đó dần khám phá ra những bí mật đen tối của tu tiên giới và nguồn gốc của sự thù địch với người xuyên việt.
Kim thủ chỉ 'Tin tức tiếp thu' giúp Bạch Khang có thể nhìn thấy tên, tuổi, chủng tộc, tu vi, và suy nghĩ trong lòng của người khác. Đặc biệt hữu ích trong việc phát hiện danh tính người xuyên việt và thiên phú của họ, giúp anh che giấu thân phận và sinh tồn trong thế giới nguy hiểm này. Ngoài ra, thiên phú linh căn 'Không Linh Căn' giúp Bạch Khang có tốc độ tu luyện nhanh nhất, không bị giới hạn bởi thuộc tính.
Truyện mang một ý tưởng độc đáo khi đảo ngược vai trò của người xuyên việt, biến họ thành đối tượng bị săn lùng thay vì thiên mệnh chi tử. Điều này tạo ra một bối cảnh căng thẳng và hấp dẫn. Nhân vật chính Bạch Khang được xây dựng thú vị với tính cách lười biếng nhưng thông minh, có kim thủ chỉ hữu ích nhưng không quá bá đạo, buộc anh phải vận dụng trí óc để sinh tồn. Mối quan hệ giữa Bạch Khang và các sư huynh sư tỷ trong Vô Danh Phong vừa hài hước, vừa có sự bao bọc và sủng ái, mang lại nhiều tình tiết giải trí. Những đoạn đối thoại dí dỏm và tình huống dở khóc dở cười (như vụ Vạn Hoa các với Kỳ Lân) là điểm sáng, giúp giảm bớt sự khắc nghiệt của thế giới tu tiên. Truyện khai thác tốt nội tâm nhân vật chính khi anh phải đối mặt với việc g·iết 'đồng loại' để bảo vệ bản thân.
Mặc dù ý tưởng về 'người xuyên việt phải chết' là độc đáo, nhưng bối cảnh này có thể quá tàn khốc và gây khó chịu cho một số độc giả, đặc biệt là khi Bạch Khang phải tự tay g·iết người xuyên việt khác. Tính cách 'lười biếng' quá mức của Bạch Khang đôi khi khiến mạch truyện trở nên chậm chạp, thiếu đi sự năng động mà nhiều độc giả mong đợi ở thể loại tu tiên. Một số tình huống hài hước liên quan đến 'Vạn Hoa các' và 'phục vụ dây chuyền' có thể bị đánh giá là hơi thô tục, không phù hợp với không khí tiên hiệp.
Uhm, thế giới gì mà 'người xuyên việt phải chết' nghe hơi căng với toxic quá. Anh main lười thấy bà cố mà được sủng như trứng mỏng, xong còn đi Vạn Hoa các, 'phục vụ dây chuyền' với 'một đêm 7 lần' nghe nó cứ 'cringe' sao ấy. Rõ ràng anh main mạnh mà cứ giả vờ yếu yếu, kiểu bị 'plot armor' mạnh quá. Cái kiểu 'sư tỷ yêu nghiệt' nhưng toàn trốn việc xong đẩy cho sư đệ làm nghe cũng hơi 'red flag' nha.
- Chương 01: Người xuyên việt phải chết. Bạch Khang, một người xuyên việt với kim thủ chỉ 'Tin tức tiếp thu', đang sống cuộc đời lười biếng tại Vô Danh Phong. Anh được Thất sư tỷ Tô Xảo Xảo, một hồ ly 8 tuổi, đến gọi đi ăn cơm. Mặc dù viện cớ trốn tránh, anh vẫn theo Xảo Xảo, đi qua bia đá khắc quy tắc 'người xuyên việt phải chết'.
- Chương 02: Tuyển chọn đại hội nhân tuyển. Bạch Khang và Tô Xảo Xảo đến lương đình, gặp Đại sư tỷ Lạc Hòa (Hóa Thần đỉnh phong) và Nhị sư huynh Văn Nhân Đạo (Hóa Thần đỉnh phong). Văn Nhân Đạo chế giễu Bạch Khang yếu kém. Lạc Hòa giao nhiệm vụ cho Bạch Khang làm giám khảo hội tuyển chọn Đạo Tông sắp tới, vì các sư huynh sư tỷ khác đã 'bế quan' (thực chất là trốn việc).
- Chương 03: Người xuyên việt, giết không tha. Bạch Khang miễn cưỡng đồng ý làm giám khảo để đổi lấy rượu ngon của Văn Nhân Đạo. Lạc Hòa nhấn mạnh quy tắc số một: 'Phát hiện người xuyên việt, g·iết không tha!'. Bạch Khang hồi tưởng về sự tàn khốc khi người xuyên việt bị phát hiện và biết mình phải hành động như một tu sĩ bình thường để che giấu thân phận của mình, ngay cả khi điều đó có nghĩa là g·iết 'đồng loại'.