Tiền Của Bản Cung! Hoàng Thượng, Cút!
Tác giả:
Thể Loại:
Tình trạng:
Còn Tiếp
Nàng thề, nếu biết hắn là Hoàng đế, thì cho nàng một trăm lá gan, nàng cũng không dám tranh nhà xí với hắn, còn suýt nữa đạp một cước cho hắn đâm thẳng đầu xuống hố xí, cuối cùng là suy bại đến mức phải đứng đây quét lá rơi!
Nàng, là một sát thủ hàng đầu trong mắt chỉ có tiền, tính cách quái dị khiến người ta nhìn mà than thở…
Khi không nhắc đến tiền, nàng là một Tu La khát máu, bình tĩnh, thông minh, giết người không chớp mắt!
Khi nhắc đến tiền, nàng nháy mắt biến thành một cô nàng ngốc nghếch, động kinh, hung dữ, điên khùng.
Mẹ ơi! Ai bảo sau khi xuyên qua, sát thủ vẫn có thể cố chấp, ngang bướng? Đối mặt với vị Hoàng đế nắm trong tay thiên quân vạn mã, ai dám cố chấp, ngang bướng thì làm ta xem nào, xem bị bắn thành con nhím có thích không?
Thôi, thôi, ta phải giấu kín thực lực, chỉ cầu được thanh nhàn.
Có điều, muốn thanh nhàn cũng đâu dễ như vậy.
Ngày nào cũng phải quỳ tới quỳ lui với mấy vị chủ nhân; ngày nào cũng bị người ta châm biếm, mỉa mai tới mỉa mai lui; còn phải cầm chổi quét tới quét lui!
F**k! Bà đây — nhịn!!!
Vậy mà một chút bổng lộc khi nàng làm cung nữ cũng bị khấu trừ hết…
— Bà nó chứ! Bà đây liều mạng với các ngươi!
***
[Trọng điểm]: Nữ cường động kinh, là sát thủ ngoài lạnh lùng khát máu, còn rất rất tham tiền!
[P/s]: Nam chính tuyệt đối, tuyệt đối sạch sẽ!
***
[Phần thông minh đấu nam cặn bã]
“Ngày đó, khi ta tới sân bay, đăng ký xong…” cô nàng nào đó đang kể lại chuyện kiếp trước của mình với tiểu cung nữ.
“To gan!” Một tiếng quát khí phách vang lên: “Chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà cũng muốn soán vị đăng cơ! Trẫm nhất định phải diệt cả nhà ngươi!”
Hắn thật sự muốn xem một chút, xem nữ nhân này có bản lĩnh gì!
Nàng quay đầu, là Hoàng thượng! Cô nàng nào đó khó khăn nuốt nước miệng: “Cái đó, Hoàng thượng, ý nô tỳ là… là…” Là cái quái gì chứ!
Đột nhiên, có một con gà rừng chạy từ ngự thiện phòng ra, cô nàng nào đó cũng phi ba bước thành hai, bắt con gà kia lại, thở phào một hơi rồi dẫm lên: “Khởi bẩm Hoàng thượng, là nô tỳ nói dẫm lên con gà này ạ!
…
(*) Ở đây các bạn í chơi từ đồng âm. Từ ‘đăng ký’, với từ ‘đăng cơ’ và từ ‘dẫm lên gà’ ở cuối cùng có cùng một cách đọc là [dengji].
***
[Phần nam chính phúc hắc]
Cô nàng nào đó ngắm nhìn nam tử tuyệt sắc bên cạnh, buồn chán muốn chết mở miệng hỏi: “Không biết anh đẹp trai được bao nhiêu xuân xanh rồi?”
Nhắm mắt, không đáp.
Vẫn không ngừng cố gắng: “Không biết chiều cao của mỹ nam là bao nhiêu?”
Đôi môi mỏng hơi nhúc nhích, vẫn không nói.
“Ta nói này, cái tính cách lạnh nhạt này của ngài, có phải là có người đến cướp đoạt, thì ngài cũng sẽ trực tiếp giao tiền ra không?” Cô nàng nào đó đen mặt phun phì phì.
Nhưng thật ngoài dự tính, hắn lại mở miệng: “Còn phải xem là ai đã.”
Cô nàng nào đó vội vàng đưa đầu tới trước mặt hắn: “Nếu là ta thì sao?” Ôi chao, có phải nàng sắp phát tài không?
“Ta tình nguyện hiến sắc…”
“Mẹ nó, buông ra, buông ra! Bà đây chỉ cướp tiền, không cướp sắc! Buông ra! Tên khốn lòng dạ hiểm độc này…”
***
[Phần tự sướng vô hạn của tác giả]
Trong chính văn tuyệt đối sẽ còn hài hước hơn văn án rất rất rất nhiều. Tác phẩm này đề cập đến những vấn đề khôi hài đến mức động kinh, đề cập đến yêu hận tình thù, soán ngôi đoạt vị… thích hợp với khẩu vị của các loại độc giả.
Nàng, là một sát thủ hàng đầu trong mắt chỉ có tiền, tính cách quái dị khiến người ta nhìn mà than thở…
Khi không nhắc đến tiền, nàng là một Tu La khát máu, bình tĩnh, thông minh, giết người không chớp mắt!
Khi nhắc đến tiền, nàng nháy mắt biến thành một cô nàng ngốc nghếch, động kinh, hung dữ, điên khùng.
Mẹ ơi! Ai bảo sau khi xuyên qua, sát thủ vẫn có thể cố chấp, ngang bướng? Đối mặt với vị Hoàng đế nắm trong tay thiên quân vạn mã, ai dám cố chấp, ngang bướng thì làm ta xem nào, xem bị bắn thành con nhím có thích không?
Thôi, thôi, ta phải giấu kín thực lực, chỉ cầu được thanh nhàn.
Có điều, muốn thanh nhàn cũng đâu dễ như vậy.
Ngày nào cũng phải quỳ tới quỳ lui với mấy vị chủ nhân; ngày nào cũng bị người ta châm biếm, mỉa mai tới mỉa mai lui; còn phải cầm chổi quét tới quét lui!
F**k! Bà đây — nhịn!!!
Vậy mà một chút bổng lộc khi nàng làm cung nữ cũng bị khấu trừ hết…
— Bà nó chứ! Bà đây liều mạng với các ngươi!
***
[Trọng điểm]: Nữ cường động kinh, là sát thủ ngoài lạnh lùng khát máu, còn rất rất tham tiền!
[P/s]: Nam chính tuyệt đối, tuyệt đối sạch sẽ!
***
[Phần thông minh đấu nam cặn bã]
“Ngày đó, khi ta tới sân bay, đăng ký xong…” cô nàng nào đó đang kể lại chuyện kiếp trước của mình với tiểu cung nữ.
“To gan!” Một tiếng quát khí phách vang lên: “Chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà cũng muốn soán vị đăng cơ! Trẫm nhất định phải diệt cả nhà ngươi!”
Hắn thật sự muốn xem một chút, xem nữ nhân này có bản lĩnh gì!
Nàng quay đầu, là Hoàng thượng! Cô nàng nào đó khó khăn nuốt nước miệng: “Cái đó, Hoàng thượng, ý nô tỳ là… là…” Là cái quái gì chứ!
Đột nhiên, có một con gà rừng chạy từ ngự thiện phòng ra, cô nàng nào đó cũng phi ba bước thành hai, bắt con gà kia lại, thở phào một hơi rồi dẫm lên: “Khởi bẩm Hoàng thượng, là nô tỳ nói dẫm lên con gà này ạ!
…
(*) Ở đây các bạn í chơi từ đồng âm. Từ ‘đăng ký’, với từ ‘đăng cơ’ và từ ‘dẫm lên gà’ ở cuối cùng có cùng một cách đọc là [dengji].
***
[Phần nam chính phúc hắc]
Cô nàng nào đó ngắm nhìn nam tử tuyệt sắc bên cạnh, buồn chán muốn chết mở miệng hỏi: “Không biết anh đẹp trai được bao nhiêu xuân xanh rồi?”
Nhắm mắt, không đáp.
Vẫn không ngừng cố gắng: “Không biết chiều cao của mỹ nam là bao nhiêu?”
Đôi môi mỏng hơi nhúc nhích, vẫn không nói.
“Ta nói này, cái tính cách lạnh nhạt này của ngài, có phải là có người đến cướp đoạt, thì ngài cũng sẽ trực tiếp giao tiền ra không?” Cô nàng nào đó đen mặt phun phì phì.
Nhưng thật ngoài dự tính, hắn lại mở miệng: “Còn phải xem là ai đã.”
Cô nàng nào đó vội vàng đưa đầu tới trước mặt hắn: “Nếu là ta thì sao?” Ôi chao, có phải nàng sắp phát tài không?
“Ta tình nguyện hiến sắc…”
“Mẹ nó, buông ra, buông ra! Bà đây chỉ cướp tiền, không cướp sắc! Buông ra! Tên khốn lòng dạ hiểm độc này…”
***
[Phần tự sướng vô hạn của tác giả]
Trong chính văn tuyệt đối sẽ còn hài hước hơn văn án rất rất rất nhiều. Tác phẩm này đề cập đến những vấn đề khôi hài đến mức động kinh, đề cập đến yêu hận tình thù, soán ngôi đoạt vị… thích hợp với khẩu vị của các loại độc giả.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Hoàng Phủ Hoài Hàn
- Tô Cẩm Bình
- Yêu Nghiệt
Tô Cẩm Bình, một sát thủ hàng đầu thế kỷ 21 nổi tiếng tham tiền và quái dị, xuyên không về cổ đại sau một tai nạn "quẹt vé xe buýt hai lần". Nàng nhập vào thân xác của một tiểu thư Thừa tướng bị biếm làm cung nữ quét lá. Bắt đầu với một cuộc tranh chấp nhà xí dở khóc dở cười với Hoàng đế (Hoàng Phủ Hoài Hàn) mà nàng không hề hay biết thân phận thật sự của hắn, nàng bị giáng chức và phải vật lộn với cuộc sống cung nữ với mức lương ba lượng bạc ít ỏi. Với mục tiêu kiếm thật nhiều tiền và sống một cuộc đời thanh nhàn, nàng buộc phải vận dụng sự mưu trí và kỹ năng sát thủ của mình để sinh tồn trong hậu cung đầy rẫy âm mưu, đối phó với các phi tần và chủ nhân hống hách, đồng thời tìm cách "quyến rũ" Hoàng đế để tăng bổng lộc.
Là sát thủ số một thế kỷ 21 với kỹ năng chiến đấu và ám sát thượng thừa bằng vũ khí lạnh, có khả năng thoát thân trong mọi tình huống. Nàng cực kỳ mưu trí, xoay chuyển tình thế giỏi và biết lợi dụng người khác. Đặc biệt, tính cách tham tiền đến mức quái dị của nàng là một "bàn tay vàng" độc đáo, thúc đẩy mọi hành động và quyết định của nàng.
Truyện nổi bật với phong cách hài hước độc đáo, xoay quanh một nữ chính Tô Cẩm Bình (Yêu Nghiệt) cực kỳ tham tiền và có tính cách quái dị. Các tình huống dở khóc dở cười, đặc biệt là màn tranh chấp nhà xí với Hoàng đế, tạo nên tiếng cười sảng khoái. Nữ chính thông minh, mưu mẹo, và khả năng thích nghi nhanh chóng của cô khi đối mặt với âm mưu hậu cung là điểm cộng lớn, khiến độc giả không thể rời mắt.
Mặc dù hài hước, đôi khi sự "điên khùng" và tham tiền của nữ chính bị đẩy lên quá mức, khiến nhân vật trở nên hơi lố lăng và mất đi sự tinh tế. Tình tiết xuyên không chỉ vì "quẹt vé xe hai lần" còn khá gượng ép và chưa thực sự thuyết phục. Một số đoạn miêu tả tình cảm còn chưa sâu sắc, đôi khi chỉ dừng lại ở mức gây cười mà chưa chạm đến cảm xúc người đọc.
Ủa alo? Xuyên không mà drama từ cái toilet? Nữ chính thì cứ mê tiền như điên, đôi khi thấy hơi "cringe" vì quá lố. Mấy cái tình tiết dọa Hoàng thượng xong lại đổi thái độ 180 độ thấy hơi "giả trân". Nói chung là đọc giải trí thì được chứ sâu sắc thì không có đâu. Kiểu nội dung hơi "ảo ma" mà vẫn "buồn cười" thì okay la.
- Chương 1: Yêu Nghiệt - sát thủ số một thế kỷ 21, hoàn thành nhiệm vụ ám sát Bá tước Ames ở Tây Ban Nha. Nổi tiếng tham tiền, nàng đau khổ tột cùng khi vô tình quẹt vé xe buýt hai lần, dẫn đến việc xuyên không về cổ đại. Nàng nhập vào thân xác Tô Cẩm Bình, con gái thứ của Thừa tướng, vừa được phong Cẩm tài nhân nhưng đã bị đánh trọng thương do va chạm với Hoàng hậu. Nàng choáng váng vì mất toàn bộ số tiền kiếp trước.
- Chương 2: Tô Cẩm Bình tỉnh lại, đau lòng vì mất tiền và thân phận tài nhân ngũ phẩm quá thấp. Nàng vô tình gặp Hoàng Phủ Dạ trên cây và sau đó tranh chấp nhà xí với Hoàng Phủ Hoài Hàn. Vì hắn không mặc đồ Hoàng đế màu vàng, nàng không nhận ra hắn và hung hăng đòi giấy vệ sinh, thậm chí còn suýt đạp hắn xuống hố xí.
- Chương 3: Tô Cẩm Bình tiếp tục giữ chặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, đòi giấy vệ sinh. Khi biết hắn chỉ đi tiểu, nàng bỏ qua và tự dùng nhà xí, thậm chí huýt sáo trêu ngươi. Nàng tức giận khi hắn không đưa giấy và tự xé áo lau. Ngay lúc đó, cấm vệ quân đến và xưng Hoàng Phủ Hoài Hàn là Hoàng thượng, khiến nàng hoảng sợ. Nàng nhanh chóng thay đổi thái độ, bịa chuyện 'nhớ thương Hoàng thượng' và viện cớ 'tài nhân là người có tài' để biện minh cho hành vi của mình. Hoàng Phủ Dạ xuất hiện cầu xin giúp nàng, nhưng Tô Cẩm Bình thầm nghi ngờ hắn đã tính kế mình.