– Nam chính: lạnh lùng kiên nghị
– Nữ chính: Tài nữ, ngoại nhu nội cương, trầm lặng.
– Nhận xét: văn phong đẹp, cấu tứ chặt chẽ, không có tình tiết thừa thãi, cô đọng hàm xúc, tình cảm sâu nặng, nhiều tranh đấu nội tâm dằn vặt.
Năm nàng tám tuổi, y từng nói sẽ dẫn nàng đi, nên nàng đã vui vẻ chờ đợi, chờ hết thu đông này, lại đến xuân hạ kia, mười năm sau đó, cuối cùng nàng đã đợi được đến ngày y cầu hôn, nàng hồi hộp bước lên kiệu hoa, nhưng mà…… đêm động phòng hôm đó, người mà y gọi, sao lại là tỷ tỷ của nàng?
~~~~~~~
Y thầm nghĩ suốt cả cuộc đời này sẽ không động tâm vì ai, nhưng tại yến hội cách đây hai năm, y không thể nào quên được bóng hình mảnh mai kia, nhưng y lại phát hiện ra, tân nương của mình đã bị đánh tráo……
~~~~~~~
Y nói, chỉ cần ngươi nói ra tung tích của Liễu Uẩn Nịnh, trẫm sẽ cho ngươi mọi thứ ngươi mong muốn.
Nàng đáp, thứ mà ta muốn, ngươi không thể cho được.
Y nói, nếu ngươi đã muốn làm kẻ thế thân, vậy thì sẽ đúng như ngươi mong muốn.
Nàng đáp, nếu được, ta chỉ muốn chạy trốn đến một nơi thật xa.
Y nói, ngươi trốn không thoát đâu, đời đời kiếp kiếp ngươi sẽ bị trẫm giam lỏng, lấy thân phận là Liễu Uẩn Nịnh.
Nàng đáp, ta là Liễu Vận Ngưng, sẽ không bao giờ là Liễu Uẩn Nịnh.
~~~~~~~
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua mọi người trong điện, dừng lại ở đôi mắt lạnh lùng đang nhìn nàng của vị Đế Vương, thầm hỏi: “Liễu Vận Ngưng, ở đâu đây?”
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Hiên Viên Kỳ
- lạnh lùng kiên nghị
- Đế Vương
- người quên lời hứa 10 năm
- người muốn tìm Liễu Uẩn Nịnh
- Liễu Vận Ngưng
- tài nữ
- ngoại nhu nội cương
- trầm lặng
- kiên cường
- bị gạt
- thế thân
- bị phế hậu
- **Chương 1 (Mở đầu):** Nữ tử thanh lệ (Liễu Vận Ngưng) đau khổ chứng kiến cảnh ôm ấp, buông miếng ngọc và tự nhủ không còn gì đáng lưu tâm. Nàng mệt mỏi, đơn độc nhưng nhớ lời mẹ dặn phải kiên cường. Trong bối cảnh Đế kinh đang xôn xao về tài nữ Liễu Uẩn Nịnh sắp tiến cung làm Hoàng hậu, tân nương (Liễu Vận Ngưng) ngồi trong kiệu hoa, vui vẻ và chờ mong nhớ lại lời hứa 10 năm của "Kỳ ca ca".
- **Chương 2:** Hồi ức 10 năm trước hiện về, tiểu cô nương Liễu Vận Ngưng gặp tiểu thiếu niên Hiên Viên Kỳ bên hồ. Hiên Viên Kỳ hứa sẽ dẫn nàng đi khi lớn lên và tặng nàng một cành lá, dặn nàng phải chờ. Hiện tại, Vận Ngưng tỉnh dậy trong phòng tân hôn, vui mừng vì tin rằng Hiên Viên Kỳ đã giữ lời hứa. Hiên Viên Kỳ bước vào, nhưng lại gọi tên "Uẩn Nịnh" khi vén khăn che mặt nàng. Nàng bàng hoàng, tự hỏi có phải mình nghe lầm. Hiên Viên Kỳ rời đi khi Tể tướng phu nhân cầu kiến, Vận Ngưng khẽ nói "Ta là Liễu Vận Ngưng".
- **Chương 3:** Tể tướng phu nhân rời cung trong đêm, thầm xin lỗi Vận Ngưng vì an nguy gia tộc. Liễu Vận Ngưng ngồi bên cửa sổ, nhận ra mình không nghe lầm, người Hiên Viên Kỳ muốn lấy là Liễu Uẩn Nịnh. Hiên Viên Kỳ trở lại, lạnh lùng hỏi Liễu Uẩn Nịnh ở đâu. Vận Ngưng hỏi lại ai là Hoàng hậu y muốn lấy, và khẳng định mình là Liễu Vận Ngưng, không biết tung tích tỷ tỷ. Hiên Viên Kỳ tức giận, bóp cổ và ném nàng xuống đất, nghi ngờ đây là âm mưu của nàng hoặc Nhị nương. Vận Ngưng đau đớn hỏi y có còn nhớ lời hứa 10 năm trước không.