Tam quốc diễn nghĩa (giản thể: 三国演义; phồn thể: 三國演義, Pinyin: sān guó yǎn yì), nguyên tên là Tam quốc chí thông tục diễn nghĩa,[1] là một tiểu thuyết lịch sử Trung Quốcđược La Quán Trung viết vào thế kỷ 14 kể về thời kỳ hỗn loạn Tam Quốc (190-280) với khoảng 120 chương hồi, theo phương pháp bảy thực ba hư (bảy phần thực ba phần hư cấu).[2] Tiểu thuyết này được xem là một trong bốn tác phẩm cổ điển hay nhất của văn học Trung Quốc.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
Tiểu thuyết lịch sử này kể về thời kỳ hỗn loạn Tam Quốc (năm 190-280) với khoảng 120 chương hồi. Cốt truyện được xây dựng theo phương pháp 'bảy thực ba hư' (bảy phần dựa trên lịch sử thực tế, ba phần hư cấu).
Đây là một trong bốn tác phẩm cổ điển hay nhất của văn học Trung Quốc, được đánh giá rất cao về giá trị lịch sử và văn học, thể hiện sự đồ sộ và tầm ảnh hưởng lớn.