Trùng sinh cuối thời Đông Hán. Lâm Thần xuyên qua thành Duyện Châu một chán nản sĩ tộc. Căn cứ trong đầu ký ức, bắt đầu liền kịch thấu Tào lão thái gia sắp bỏ mình tin tức.
Viên Thiệu: Tào a man cái thằng kia là như thế nào biết được quân ta lương thảo vị trí?
Gia Cát Lượng: Làm sao lại? Bác Vọng Pha đại hỏa vì sao không thấy quân Tào thân ảnh?
Chu Du: Cái này khổ nhục kế lại không thể gạt được Tào Tháo?! Đến cùng là ai ở sau lưng bày mưu tính kế?
Tư Mã Ý: Hỏng! Lâm Thần muốn diệt ta cả nhà!
Tào Tháo: Ha ha! Chu Du vô mưu, Gia Cát ngắn trí, trẫm có Lâm Dật Chi, như Cao Tổ đến Trương Lương!
Lâm Thần: Đừng hỏi, hỏi chính là đêm xem thiên tượng. Chỉ cần Tào Tháo đánh nhanh, liền không có người có thể phản ứng tới!
Viên Thiệu: Tào a man cái thằng kia là như thế nào biết được quân ta lương thảo vị trí?
Gia Cát Lượng: Làm sao lại? Bác Vọng Pha đại hỏa vì sao không thấy quân Tào thân ảnh?
Chu Du: Cái này khổ nhục kế lại không thể gạt được Tào Tháo?! Đến cùng là ai ở sau lưng bày mưu tính kế?
Tư Mã Ý: Hỏng! Lâm Thần muốn diệt ta cả nhà!
Tào Tháo: Ha ha! Chu Du vô mưu, Gia Cát ngắn trí, trẫm có Lâm Dật Chi, như Cao Tổ đến Trương Lương!
Lâm Thần: Đừng hỏi, hỏi chính là đêm xem thiên tượng. Chỉ cần Tào Tháo đánh nhanh, liền không có người có thể phản ứng tới!
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
Lâm Thần xuyên không về cuối thời Đông Hán, trở thành một sĩ tộc sa sút tại Duyện Châu. Dựa vào ký ức lịch sử, anh 'kịch thấu' cái chết của Tào Tung (cha Tào Tháo) và việc Tào Tháo sẽ mất Duyện Châu nếu xuất binh Từ Châu. Anh chủ động tích trữ lương thảo và di chuyển đến Ngân Thành để chờ thời cơ. Sau khi Tào Tháo trải qua thất bại và mất Duyện Châu đúng như dự đoán, Tào Tháo buộc phải tìm đến Lâm Thần. Lâm Thần đưa ra các điều kiện khắt khe để gia nhập, bao gồm quyền điều binh khiển tướng và trảm tướng trước trận, điều mà Tào Tháo cuối cùng cũng chấp nhận. Lâm Thần được bổ nhiệm làm Quân sư tế tửu, một bước lên trời, và tiết lộ có kho lương thảo khổng lồ để giúp Tào Tháo tái thiết.
Kiến thức lịch sử Tam Quốc từ kiếp trước, cho phép Lâm Thần 'kịch thấu' các sự kiện lớn và đưa ra dự đoán chính xác.
Truyện có một khởi đầu hấp dẫn với nhân vật chính thông minh, có khả năng tiên đoán và mưu tính sâu xa. Sự phát triển mối quan hệ giữa Lâm Thần và Tào Tháo, từ nghi ngờ ban đầu đến sự tin tưởng tuyệt đối, được xây dựng khá tốt. Tào Tháo được khắc họa là một người có tầm nhìn, biết cầu hiền, dù tính cách đa nghi. Các tình tiết chiến sự, mưu lược được lồng ghép hợp lý, tạo nên sự kịch tính và chứng minh tài năng của Lâm Thần.
Dù nhân vật chính được xây dựng rất tài năng, nhưng đôi khi sự 'biết tuốt' của anh làm giảm đi yếu tố bất ngờ. Các nhân vật phụ, đặc biệt là tướng lĩnh phe Tào, dường như dễ dàng bị 'lép vế' trước tài năng của Lâm Thần, khiến họ trở nên thiếu chiều sâu hơn. Việc Tào Tháo chấp nhận mọi điều kiện của Lâm Thần bất chấp sự phản đối gay gắt của văn võ bá quan có thể khiến một số độc giả cảm thấy hơi thiếu thực tế, dù có lời giải thích hợp lý.
Ôi cái anh Lâm Thần này như hack game vậy, biết trước hết mọi thứ làm mất hết cả drama. Tào Tháo thì cứ như bật chế độ 'cầu hiền như khát' level max, ai nói gì cũng nghe. Đã thế các tướng dưới trướng lại cứ 'có dũng vô mưu' so với main, làm phe Tào bỗng dưng phèn đi mấy chân. Rồi vụ lương thực từ 5 nghìn thạch nhảy vọt lên 12 vạn thạch nghe hơi 'buff bẩn' quá, làm truyện mất đi sự logic ban đầu.
- Chương 1: Lâm Thần xuyên không về Duyện Châu thời Đông Hán, không có 'kim thủ chỉ'. Dựa vào kiến thức lịch sử, anh biết Tào Tháo sắp gặp họa mất cha. Anh tình cờ gặp Tào Tháo (đang cải trang) và 'kịch thấu' về cái chết của Tào Tung do Trương Khải, cảnh báo về chiến loạn sắp tới. Tào Tháo ấn tượng với tài năng của Lâm Thần và nhớ tên anh.
- Chương 2: Tào Tháo điều tra Lâm Thần và có phần thất vọng vì anh chỉ là con của một sĩ tộc sa sút. Vài ngày sau, tin Tào Tung bị giết được báo về, xác nhận lời tiên đoán của Lâm Thần. Tào Tháo bắt đầu chú ý đến Lâm Thần. Trong khi đó, Lâm Thần tích cực thu mua lương thảo và kết nghĩa huynh đệ với Hứa Chử, một mãnh tướng. Tào Tháo tìm đến Lâm phủ và nhận ra Hứa Chử là một cao thủ.
- Chương 3: Lâm Thần và Tào Tháo đối thoại sâu sắc. Lâm Thần khẳng định Tào Tháo sẽ bại trận khi đánh Từ Châu vì thiếu lương thực và nội loạn Duyện Châu. Anh cũng thẳng thắn đánh giá các chư hầu khác đều không xứng đáng phò tá. Khi Tào Tháo (giấu thân phận) hỏi về mình, Lâm Thần khen Tào Tháo là hùng chủ nhưng bày tỏ lo ngại về việc mình sẽ bị sĩ tộc Duyện Châu xa lánh nếu ra làm quan, ám chỉ muốn có vị trí đặc biệt. Tào Tháo hiểu ý và quyết định bồi dưỡng Lâm Thần.