Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày
Thể Loại:
Tình trạng:
Full
Thể loại: Cổ đại, trùng sinh
Editor và Betaer: heavydizzy
Số chương: 157 (cả phiên ngoại)
Trạm Vương ôm lấy A nghiên, giọng khàn khàn lên tiếng: Vì sao nàng toàn thân lại run rẩy?
A Nghiên run rẩy trả lời: Bởi vì ta sợ...
Trạm Vương nhìn nàng mỉm cười sủng ái: Nàng sợ cái gì?
A Nghiên chân đều run đáp:...sợ ngươi
Trạm Vương nhướn mày: Sợ ta? sợ gì ta?
A Nghiên nước mắt cũng muốn rơi ra đáp: Sợ ngươi...giết ta..
Trạm Vương sờ sờ mặt A Nghiên: Ngoan ngoãn, chỉ cần nàng yêu ta, ta sẽ không giết nàng.
A Nghiên trở tay ôm chặt lấy cánh tay Trạm Vương: Ta yêu ngươi, yêu ngươi, yêu chết ngươi! Chỉ cần ta sống ta sẽ yêu ngươi! Sống một ngày yêu một ngày!
Trạm vương cúi đầu hôn nhẹ lên gò má của nàng nói: Là yêu một ngày, sống một ngày.
PS: Kỳ thật đây là chuyện về hoàng hậu một trời mỹ thực ~~~
Nội dung nhãn hiệu: Cung đình hầu tước trùng sinh con người sắt đá nhu tình ngọt văn
Nhân vật chính: A Nghiên┃ vai phụ: ┃ khác:
Giới thiệu của Biên tập viên: A Nghiên trải qua chín kiếp, mỗi lần đều chết rất bi thảm nên nàng vô cùng thống hận Tiêu Đặc. Kiếp này lại gặp, mục tiêu duy nhất là giết chết đối phương, trốn trốn trốn. Nhưng một chuyện xảy ra, Tiêu Đặc yêu nàng, quan tâm chăm sóc. Nàng bối rối giữa yêu và hận, hay là quyết định trốn trốn, trốn. một đôi oán ngẫu ra đời.
Truyện này văn viết trôi chảy, ngôn từ thông tục, hình tượng sinh động, nam chủ phúc hắc bạo lực nhưng đối với nữ chủ tình hữu độc chung, câu truyện đáng yêu, giữa nam nữ nhiệt tình tự nhiên, người đọc không thể không cảm thấy ấm áp.
Quăng trước văn án để đặt gặch. Truyện này tác giả cũng mới viết xong năm trước, ta cũng chưa đọc hết. Làm đến đâu đăng đến đấy. Mong mọi người ủng hộ và đừng hỏi trước truyện thế nào, chỉ biết là happy ending và sủng ngọt nhé. sẽ post dần vào lúc nào thấy thích.
Thêm vài câu lảm nhảm nữa, truyện này bạn nữ chính hơi đơ đơ (có nguyên nhân) nhưng ko tiểu bạch thỏ nhé, ý chí sinh tồn rất là mạnh. Ngoài ra bạn ý nấu ăn rất giỏi, đây là điểm đầu tiên thu hút bạn nam chính. Trong truyện có nhắc đến nhiều món ăn. Các món ăn TQ tên gọi thôi đã thường rất cầu kỳ và khó hiểu. Chỗ nào giải thích được ta sẽ cố gắng giải thích, có những đoạn ta lười tra thì ta sẽ chém. Bù lại, lúc nào vui vẻ và rảnh rỗi sẽ post thêm ảnh minh họa.
Editor và Betaer: heavydizzy
Số chương: 157 (cả phiên ngoại)
Trạm Vương ôm lấy A nghiên, giọng khàn khàn lên tiếng: Vì sao nàng toàn thân lại run rẩy?
A Nghiên run rẩy trả lời: Bởi vì ta sợ...
Trạm Vương nhìn nàng mỉm cười sủng ái: Nàng sợ cái gì?
A Nghiên chân đều run đáp:...sợ ngươi
Trạm Vương nhướn mày: Sợ ta? sợ gì ta?
A Nghiên nước mắt cũng muốn rơi ra đáp: Sợ ngươi...giết ta..
Trạm Vương sờ sờ mặt A Nghiên: Ngoan ngoãn, chỉ cần nàng yêu ta, ta sẽ không giết nàng.
A Nghiên trở tay ôm chặt lấy cánh tay Trạm Vương: Ta yêu ngươi, yêu ngươi, yêu chết ngươi! Chỉ cần ta sống ta sẽ yêu ngươi! Sống một ngày yêu một ngày!
Trạm vương cúi đầu hôn nhẹ lên gò má của nàng nói: Là yêu một ngày, sống một ngày.
PS: Kỳ thật đây là chuyện về hoàng hậu một trời mỹ thực ~~~
Nội dung nhãn hiệu: Cung đình hầu tước trùng sinh con người sắt đá nhu tình ngọt văn
Nhân vật chính: A Nghiên┃ vai phụ: ┃ khác:
Giới thiệu của Biên tập viên: A Nghiên trải qua chín kiếp, mỗi lần đều chết rất bi thảm nên nàng vô cùng thống hận Tiêu Đặc. Kiếp này lại gặp, mục tiêu duy nhất là giết chết đối phương, trốn trốn trốn. Nhưng một chuyện xảy ra, Tiêu Đặc yêu nàng, quan tâm chăm sóc. Nàng bối rối giữa yêu và hận, hay là quyết định trốn trốn, trốn. một đôi oán ngẫu ra đời.
Truyện này văn viết trôi chảy, ngôn từ thông tục, hình tượng sinh động, nam chủ phúc hắc bạo lực nhưng đối với nữ chủ tình hữu độc chung, câu truyện đáng yêu, giữa nam nữ nhiệt tình tự nhiên, người đọc không thể không cảm thấy ấm áp.
Quăng trước văn án để đặt gặch. Truyện này tác giả cũng mới viết xong năm trước, ta cũng chưa đọc hết. Làm đến đâu đăng đến đấy. Mong mọi người ủng hộ và đừng hỏi trước truyện thế nào, chỉ biết là happy ending và sủng ngọt nhé. sẽ post dần vào lúc nào thấy thích.
Thêm vài câu lảm nhảm nữa, truyện này bạn nữ chính hơi đơ đơ (có nguyên nhân) nhưng ko tiểu bạch thỏ nhé, ý chí sinh tồn rất là mạnh. Ngoài ra bạn ý nấu ăn rất giỏi, đây là điểm đầu tiên thu hút bạn nam chính. Trong truyện có nhắc đến nhiều món ăn. Các món ăn TQ tên gọi thôi đã thường rất cầu kỳ và khó hiểu. Chỗ nào giải thích được ta sẽ cố gắng giải thích, có những đoạn ta lười tra thì ta sẽ chém. Bù lại, lúc nào vui vẻ và rảnh rỗi sẽ post thêm ảnh minh họa.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Tiêu Đặc
- Cửu gia
- A Nghiên
- Cố Nghiên
A Nghiên trải qua chín kiếp, mỗi kiếp đều chết bi thảm và luôn có liên quan đến Tiêu Đặc (Cửu gia). Ở kiếp thứ tám này, nàng tái sinh thành một cô gái nông thôn và vô tình được đưa vào làm đầu bếp trong phủ của Cửu gia. Mục tiêu duy nhất của nàng là tìm mọi cách để sống sót và tránh xa vị 'sát tinh' này. Tuy nhiên, kỹ năng nấu ăn xuất sắc của A Nghiên lại thu hút sự chú ý của Cửu gia, khiến hắn giữ nàng lại bên mình. Nàng phải đối mặt với nỗi sợ hãi từ những cái chết trong quá khứ, vừa tìm cách sống sót, vừa tìm hiểu về thân phận thực sự của Cửu gia và mối liên hệ định mệnh giữa hai người. Câu chuyện xoay quanh hành trình sinh tồn, khám phá và phát triển tình cảm của A Nghiên trong bối cảnh cung đình hầu tước đầy nguy hiểm.
A Nghiên có trí nhớ từ bảy kiếp trước, bao gồm kinh nghiệm sống đa dạng (công chúa, nông phụ, đại tướng quân, nữ đại phu). Nàng có kỹ năng nấu ăn thượng thừa, có khả năng biến nguyên liệu bình thường thành món ngon độc đáo và nhận biết dược liệu, chữa bệnh.
Truyện có cốt truyện mới lạ, độc đáo với mô típ nữ chính trùng sinh 7 kiếp, mỗi kiếp đều chết dưới tay nam chính. Điểm cộng lớn là phần miêu tả các món ăn rất chi tiết, hấp dẫn, cho thấy sự đầu tư của tác giả. Mạch văn trôi chảy, ngôn từ tự nhiên, tạo hình nhân vật sinh động, đặc biệt là sự đối lập thú vị giữa nam chính phúc hắc, bạo lực nhưng sủng ái và nữ chính nhát gan, ngây thơ nhưng đầy ý chí sinh tồn. Sự phát triển tình cảm giữa hai nhân vật chính diễn ra tự nhiên, từ hận thù, sợ hãi đến yêu thương, mang lại cảm giác ấm áp, ngọt ngào. Truyện có yếu tố hài hước nhẹ nhàng từ những suy nghĩ 'tự biên tự diễn' của nữ chính và phản ứng của các nhân vật khác.
Điểm trừ là sự 'ngốc nghếch' của nữ chính A Nghiên đôi khi có thể gây khó chịu cho người đọc, dù có lý do từ những ký ức đau buồn của các kiếp trước. Sự sợ hãi và phản ứng thái quá của nàng trước từ 'chết' hoặc những ám chỉ liên quan đến cái chết lặp đi lặp lại có thể khiến một số đoạn truyện trở nên dài dòng. Nam chính Cửu gia ban đầu khá tàn nhẫn và khó đoán, tạo ra áp lực tâm lý lớn cho nữ chính và đôi khi khiến người đọc cảm thấy bức bối.
A Nghiên bị biếm làm tạp dịch chỉ vì nói quá nhiều điều ngu ngốc, rõ là dại dột. Cửu gia thì toxic vãi, cứ dọa giết người xong bảo 'miễn cưỡng ăn được' hoặc 'ngươi ngốc'. Nhìn như mấy anh trap boy hay trêu ghẹo crush vậy, cringe xỉu. Nữ chính ban đầu thì tiểu bạch thỏ quá, gặp ai cũng sợ hãi run rẩy, dù có lý do nhưng đọc vẫn thấy khó chịu.
- A Nghiên, một cô nương nông thôn bình thường, được Bành nhị nương giới thiệu vào làm nữ đầu bếp tại một phủ đệ xa hoa. Tại đây, nàng gặp Hàn Đại Bạch (biểu cữu của Bành nhị nương) và Hà Tiểu Khởi trong căn bếp sạch sẽ đến lạ. A Nghiên thường xuyên run rẩy khi nghe đến từ 'chết', gợi lên những ký ức kinh hoàng từ các kiếp trước. Nàng cũng nhìn thấy Ninh đại nhân, một thị vệ đeo mặt nạ sắt huyền bí.
- A Nghiên được Hàn Đại Bạch yêu cầu làm lại món 'bánh mãnh sư cúc dại' mà Cửu gia đã khen. Với sự giúp đỡ của Hà Tiểu Khởi, nàng chế biến món bánh độc đáo với hương cúc thoang thoảng. Sau đó, Mạnh Hán, một thị vệ khác của Cửu gia, đến truyền lệnh rằng Cửu gia đang tức giận và muốn gặp A Nghiên. Mặc dù sợ hãi, A Nghiên vẫn đồng ý đi theo Mạnh Hán.
- Khi vào gặp Cửu gia, A Nghiên kinh hoàng nhận ra hắn chính là người đã gây ra cái chết cho nàng trong bảy kiếp trước. Nàng lập tức ngã quỵ, van xin hắn tha mạng và hứa sẽ làm bất cứ điều gì để sống. Cửu gia, bị sự ngây thơ và tuyệt vọng của nàng làm cho thích thú, ra điều kiện nàng phải làm ra món ăn làm hắn hài lòng, nếu không sẽ bị 'băm thành thịt vụn ném cho chim ưng ăn'.