Một Hoàng hai Ma ba Viện tứ Môn Ngũ Hành Lục Hợp bảy tà truyền thuyết chung kết, bát hoang 16 quốc ba mươi ba Tinh Cung huy hoàng hay không còn có thể tiếp tục? Sơn Hà mỹ nhân đồ ngang trời xuất thế, khí phách nghiêm nghị thần bí cường giả, tôn quý si tình xinh đẹp công chúa. . . Gia đạo lưu lạc Trần Kinh Luân đem như thế nào từng bước duy gian địa tại đây trong loạn thế đi về hướng đỉnh phong thành tựu Bất Hủ? Mỹ nhân rơi lệ, núi sông kịch biến, bảy mươi hai trọng thiên phải chăng đúng như truyền thuyết giống như cao không thể chạm?
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Trần Kinh Luân
- Thần Long
Trần Kinh Luân, thiếu gia của Trần Vương, bị cuốn vào âm mưu chính trị khi phụ thân bị vu oan phản quốc và xử trảm dưới sự giám sát của chính mình. Sau khi mất tất cả, cậu được kiếm sư Thần Long bảo vệ, bắt đầu hành trình tìm hiểu bí mật đằng sau bức tranh Sơn Hà Mỹ Nhân Đồ và tìm đường trở lại đỉnh phong để phục thù.
Sơn Hà Mỹ Nhân Đồ là một vật phẩm thần bí chứa đựng bảo tàng vô tận và Vô Thượng công pháp, là mục tiêu tranh đoạt của toàn bộ đại lục.
Truyện mở đầu bằng không khí bi tráng, đầy âm mưu chính trị giữa các phe phái. Nhân vật chính Trần Kinh Luân phải chịu nỗi đau mất người thân từ sớm, tạo tiền đề cho sự thay đổi tính cách từ một đứa trẻ thành một người mang theo mối hận thù và hoài bão lớn.
Truyện sử dụng lối viết khá cũ, mô típ trả thù gia tộc quen thuộc của dòng tiên hiệp/kiếm hiệp đời đầu, thiếu sự mới mẻ trong cách triển khai tình tiết.
Cốt truyện bị 'drama' quá mức, mô típ kiểu 'báo thù cha mẹ' hơi bị sến và cũ. Tốc độ chuyển cảnh của nhân vật chính từ một đứa trẻ ngây thơ sang 'âm lãnh' hơi nhanh, chưa thấy thuyết phục lắm.
- Trần Sở Thiên bị vu oan phản quốc, Thái tử Trần Kinh Lâm cố gắng cứu giúp nhưng chỉ nhận được kết quả Trần Kinh Luân (12 tuổi) phải giám trảm chính cha mình.
- Trần Kinh Luân thực hiện nghĩa vụ giám trảm cha mình một cách bình thản, sau đó được Thần Long - đệ nhất kiếm sư - giải cứu khỏi đám đông phẫn nộ.
- Trần Kinh Luân nhận được bức tranh Sơn Hà Mỹ Nhân Đồ từ cha mình trước khi ông mất, bắt đầu con đường lưu vong đầy máu và nước mắt.