1. Tuổi thơ, thảm họa
Cậu bé a Sửu chín tuổi chỉ trong một ngày mất đi người thân. Cậu tận mắt chứng kiến người chị bị giết ngay trước mắt, không chỉ vậy, cha mẹ cậu và toàn bộ thôn Đào Nguyên nơi cậu sống bị giết sạch không một ai sống sót, ngoại trừ cậu. Từ đó, cậu trở thành đứa trẻ chuyên ăn trộm, lang bạt khắp nơi nhưng ẩn sâu trong cậu là một người mang lòng hận thù, luôn muốn tìm những kẻ đã giết cả nhà mình, hủy diệt thôn làng của mình.
Cô bé Nữu Nữu sáu tuổi, từ nhỏ đã theo mẫu thân đi ăn xin, đến một ngày mẫu thân cũng ra đi bỏ lại Nữu Nữu một mình.
Từ đó, a Sửu và Nữu Nữu sống nương tựa vào nhau.
“Nữu Nữu cúi đầu xuống, a Sửu vén tóc của Nữu Nữu, lấy một sợi tuyến dây khác buộc chặt trên tóc bé lại, rồi buông tay ra,. hồ điệp Cánh bướm kia trên tóc Nữu Nữu cứ thế đập cánh bay lên.
- A huynh, đẹp không?
Nữu Nữu chờ đợi nhìn a Sửu.
A Sửu ra sức gật đầu:
- Đẹp lắm! Rất đẹp! Nữu Nữu cài trâm hồ điệp, đẹp hơn so với bất cứ người nào khác.”
Vì đảm bảo cho cuộc sống của Nữu Nữu tốt đẹp hơn, a Sửu đã bằng lòng để một vị quý nhân đưa Nữu Nữu đi với lời ước hẹn của hai người: bất kể thể nào sau này lớn lên hai người sẽ tìm nhau.
2. Trưởng thành:
Dương Phàm (a Sửu lúc nhỏ) đã trở thành một chàng trai tuấn tú, giỏi võ nghệ, một lòng muốn tìm mọi cách để được vào cung, tiếp cận Thiên tử, Võ đế Võ Tắc Thiên... nhằm tìm ra kẻ chủ mưu đã giết hại cha mẹ, tỷ tỷ của mình, và tàn sát thôn làng của mình. Nhưng cho dù lòng mang thù hận thế nào, Dương Phàm vẫn giữ được phẩm chất một chàng trai giàu lòng nhân hậu, nghĩa khí, hài hước, một lòng dành tình yêu cho Nữu Nữu.
Tạ Mộc Văn (Nữu Nữu lúc nhỏ) đã trở thành một cô gái xinh đẹp mạnh mẽ, giỏi võ nghệ, là nữ cận vệ thân tín bên cạnh Võ hậu. Nàng không ngại bôn ba, cực khổ để tìm a huynh của mình, tìm tình yêu của cuộc đời mình. Nàng cho rằng a huynh của mình vẫn là người ăn mày, nên bao năm đã đi tìm khắp ngõ lớn, hẻm nhỏ hỏi thăm từng người ăn mày một. Đã bao kẻ giả mạo làm a huynh của nàng, nhưng không một ai trả lời được câu hỏi của nàng: món quà a huynh tặng nàng lúc nhỏ là gì?
3. Âm mưu cung đình, sự trả thù, tình yêu, giang sơn, mỹ nhân:
Hai người đã bao lần giáp mặt nhưng không nhận ra nhau.
Hai người đã vô tình cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực trong cung, âm mưu cung đình không ngừng: Võ đế, Thiên tử, Thái Bình công chúa, Thượng Quan Uyển Nhi, Địch Nhân Kiệt...
Thân thế Dương Phàm như nào, có lai lịch gì, có những bí mật gì mà cha mẹ hắn không bao giờ nói cho hắn biết? Vì sao cả thôn làng bị tàn sát? Vì sao vụ tàn sát đẫm máu lại không để lại chút dấu vết manh mối nào? Kẻ chủ mưu đứng sau bức màn bí mật là ai? Là Võ hậu? Hay là ai khác?
Vai trò của 2 thế lực Hiển Tông và Ẩn Tông trong truyện này là gì? Dương Phàm đứng về bên nào?
Dương Phàm – chàng trai tuấn tú nghĩa hiệp tốt bụng, đa mưu túc trí nhưng khi trả thù cũng vô cùng tàn bạo, khốc liệt, không từ thủ đoạn ...
Nhân vật chính của chúng ta không phải là người xuyên việt, không biết trước lịch sử, không dùng trí tuệ người đời sau để thay đổi lịch sử, nhưng cốt truyện được tác giả viết lại vô cùng hấp dẫn, kịch tính, khốc liệt...
Đan xen trong những tình tiết kịch tính, khốc liệt là những mối tình cao thượng đầy cảm động. Một chàng trai cắt cổ tay để cô gái uống máu khi cả hai lạc đường, sắp chết đói chết khát giữa sa mạc mênh mông. Một cô gái sẵn sàng nhảy xuống vực sâu, nhận lấy cái chết để người mình yêu được sống. Một hôn lễ mà ngay trong đêm tân hôn, tân lang lại không ngủ với tân nương mà bỏ đi gặp người yêu đích thực của mình…
4. Lời dịch giả:
Mình đã từng xem rất nhiều bộ phim về Võ Tắc Thiên, cũng từng đọc về lịch sử Trung quốc nói về sự tàn bạo của Võ Tắc Thiên, nhưng khi đọc truyện Túy Chẩm giang sơn, mình cảm thấy trong truyện này còn viết rõ nét về Võ Tắc Thiên hơn, đó là một con người đầy thủ đoạn, tàn bạo, tàn độc, tàn nhẫn, máu lạnh, để đạt mục đích không từ thủ đoạn, không để tâm đến tình máu mủ, người thân...Phải nói là rùng mình ớn lạnh về thủ đoạn của Nữ hoàng đế duy nhất trong lịch sử TQ. Và dù đây chỉ là cuốn tiểu thuyết được hư cấu và dựa trên tưởng tượng của tác giả, nhưng mình tin rằng tác giả viết không hề quá lên so với lịch sử thật.
Một Thái Bình công chúa từ một cô gái tính cách hào sảng phóng khoáng, không muốn vướng vào tranh giành quyền lực trong cung nhưng rồi dần dần chứng kiến thủ đoạn máu lạnh của Võ Tắc Thiên - mẹ của mình mà cô đã dần dần thay đổi trở thành một người phụ nữ mang đầy thù hận, sự đố kỵ về tình yêu, cũng đầy mưu mô thủ đoạn, lao vào cuộc đấu đá tranh giành quyền lực trong triều đình, một người phụ nữ vì tình yêu mà sẵn lòng bất chấp thủ đoạn để giành được người mình yêu.
Một Thượng Quan Uyển Nhi đầy trong sáng, đáng yêu, ngây thơ trong tình yêu nhưng lại vô cùng thông minh, mưu lược, tài trí. Mình rất có tình cảm với Uyển Nhi, mình cảm thấy cô ấy 25 tuổi m
Cậu bé a Sửu chín tuổi chỉ trong một ngày mất đi người thân. Cậu tận mắt chứng kiến người chị bị giết ngay trước mắt, không chỉ vậy, cha mẹ cậu và toàn bộ thôn Đào Nguyên nơi cậu sống bị giết sạch không một ai sống sót, ngoại trừ cậu. Từ đó, cậu trở thành đứa trẻ chuyên ăn trộm, lang bạt khắp nơi nhưng ẩn sâu trong cậu là một người mang lòng hận thù, luôn muốn tìm những kẻ đã giết cả nhà mình, hủy diệt thôn làng của mình.
Cô bé Nữu Nữu sáu tuổi, từ nhỏ đã theo mẫu thân đi ăn xin, đến một ngày mẫu thân cũng ra đi bỏ lại Nữu Nữu một mình.
Từ đó, a Sửu và Nữu Nữu sống nương tựa vào nhau.
“Nữu Nữu cúi đầu xuống, a Sửu vén tóc của Nữu Nữu, lấy một sợi tuyến dây khác buộc chặt trên tóc bé lại, rồi buông tay ra,. hồ điệp Cánh bướm kia trên tóc Nữu Nữu cứ thế đập cánh bay lên.
- A huynh, đẹp không?
Nữu Nữu chờ đợi nhìn a Sửu.
A Sửu ra sức gật đầu:
- Đẹp lắm! Rất đẹp! Nữu Nữu cài trâm hồ điệp, đẹp hơn so với bất cứ người nào khác.”
Vì đảm bảo cho cuộc sống của Nữu Nữu tốt đẹp hơn, a Sửu đã bằng lòng để một vị quý nhân đưa Nữu Nữu đi với lời ước hẹn của hai người: bất kể thể nào sau này lớn lên hai người sẽ tìm nhau.
2. Trưởng thành:
Dương Phàm (a Sửu lúc nhỏ) đã trở thành một chàng trai tuấn tú, giỏi võ nghệ, một lòng muốn tìm mọi cách để được vào cung, tiếp cận Thiên tử, Võ đế Võ Tắc Thiên... nhằm tìm ra kẻ chủ mưu đã giết hại cha mẹ, tỷ tỷ của mình, và tàn sát thôn làng của mình. Nhưng cho dù lòng mang thù hận thế nào, Dương Phàm vẫn giữ được phẩm chất một chàng trai giàu lòng nhân hậu, nghĩa khí, hài hước, một lòng dành tình yêu cho Nữu Nữu.
Tạ Mộc Văn (Nữu Nữu lúc nhỏ) đã trở thành một cô gái xinh đẹp mạnh mẽ, giỏi võ nghệ, là nữ cận vệ thân tín bên cạnh Võ hậu. Nàng không ngại bôn ba, cực khổ để tìm a huynh của mình, tìm tình yêu của cuộc đời mình. Nàng cho rằng a huynh của mình vẫn là người ăn mày, nên bao năm đã đi tìm khắp ngõ lớn, hẻm nhỏ hỏi thăm từng người ăn mày một. Đã bao kẻ giả mạo làm a huynh của nàng, nhưng không một ai trả lời được câu hỏi của nàng: món quà a huynh tặng nàng lúc nhỏ là gì?
3. Âm mưu cung đình, sự trả thù, tình yêu, giang sơn, mỹ nhân:
Hai người đã bao lần giáp mặt nhưng không nhận ra nhau.
Hai người đã vô tình cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực trong cung, âm mưu cung đình không ngừng: Võ đế, Thiên tử, Thái Bình công chúa, Thượng Quan Uyển Nhi, Địch Nhân Kiệt...
Thân thế Dương Phàm như nào, có lai lịch gì, có những bí mật gì mà cha mẹ hắn không bao giờ nói cho hắn biết? Vì sao cả thôn làng bị tàn sát? Vì sao vụ tàn sát đẫm máu lại không để lại chút dấu vết manh mối nào? Kẻ chủ mưu đứng sau bức màn bí mật là ai? Là Võ hậu? Hay là ai khác?
Vai trò của 2 thế lực Hiển Tông và Ẩn Tông trong truyện này là gì? Dương Phàm đứng về bên nào?
Dương Phàm – chàng trai tuấn tú nghĩa hiệp tốt bụng, đa mưu túc trí nhưng khi trả thù cũng vô cùng tàn bạo, khốc liệt, không từ thủ đoạn ...
Nhân vật chính của chúng ta không phải là người xuyên việt, không biết trước lịch sử, không dùng trí tuệ người đời sau để thay đổi lịch sử, nhưng cốt truyện được tác giả viết lại vô cùng hấp dẫn, kịch tính, khốc liệt...
Đan xen trong những tình tiết kịch tính, khốc liệt là những mối tình cao thượng đầy cảm động. Một chàng trai cắt cổ tay để cô gái uống máu khi cả hai lạc đường, sắp chết đói chết khát giữa sa mạc mênh mông. Một cô gái sẵn sàng nhảy xuống vực sâu, nhận lấy cái chết để người mình yêu được sống. Một hôn lễ mà ngay trong đêm tân hôn, tân lang lại không ngủ với tân nương mà bỏ đi gặp người yêu đích thực của mình…
4. Lời dịch giả:
Mình đã từng xem rất nhiều bộ phim về Võ Tắc Thiên, cũng từng đọc về lịch sử Trung quốc nói về sự tàn bạo của Võ Tắc Thiên, nhưng khi đọc truyện Túy Chẩm giang sơn, mình cảm thấy trong truyện này còn viết rõ nét về Võ Tắc Thiên hơn, đó là một con người đầy thủ đoạn, tàn bạo, tàn độc, tàn nhẫn, máu lạnh, để đạt mục đích không từ thủ đoạn, không để tâm đến tình máu mủ, người thân...Phải nói là rùng mình ớn lạnh về thủ đoạn của Nữ hoàng đế duy nhất trong lịch sử TQ. Và dù đây chỉ là cuốn tiểu thuyết được hư cấu và dựa trên tưởng tượng của tác giả, nhưng mình tin rằng tác giả viết không hề quá lên so với lịch sử thật.
Một Thái Bình công chúa từ một cô gái tính cách hào sảng phóng khoáng, không muốn vướng vào tranh giành quyền lực trong cung nhưng rồi dần dần chứng kiến thủ đoạn máu lạnh của Võ Tắc Thiên - mẹ của mình mà cô đã dần dần thay đổi trở thành một người phụ nữ mang đầy thù hận, sự đố kỵ về tình yêu, cũng đầy mưu mô thủ đoạn, lao vào cuộc đấu đá tranh giành quyền lực trong triều đình, một người phụ nữ vì tình yêu mà sẵn lòng bất chấp thủ đoạn để giành được người mình yêu.
Một Thượng Quan Uyển Nhi đầy trong sáng, đáng yêu, ngây thơ trong tình yêu nhưng lại vô cùng thông minh, mưu lược, tài trí. Mình rất có tình cảm với Uyển Nhi, mình cảm thấy cô ấy 25 tuổi m
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- A Sửu
- Dương Phàm
- Trương Bạo
- Cầu Nhiêm Khách
- Nữu Nữu
- Tạ Mộc Văn
- Nguyệt Dung
- Bùi đại nương
- Công Tôn Lan Chỉ
- Giang Húc Ninh
- Tiểu Đông
Truyện không có hệ thống cấp bậc tu luyện rõ ràng như tiên hiệp. Võ công được nhắc đến là 'võ nghệ gia truyền' của Trương Bạo, được Dương Phàm học tập và rèn luyện để trở thành 'cao cường'.
Cốt truyện bắt đầu với bi kịch tuổi thơ của A Sửu (Dương Phàm) khi cả gia đình và thôn Đào Nguyên bị tàn sát bí ẩn. Sau đó, hắn cùng Nữu Nữu, một cô bé mồ côi khác, nương tựa vào nhau sống qua ngày. Vì muốn Nữu Nữu có cuộc sống tốt hơn, A Sửu chấp nhận để nàng được một quý nhân nhận nuôi, với lời hứa sẽ tìm nhau khi trưởng thành. A Sửu sau đó đổi tên thành Dương Phàm, gặp gỡ và bái Trương Bạo, cháu của Cầu Nhiêm Khách, làm sư phụ, học võ nghệ. Trở về Đại Đường, Dương Phàm đến Lạc Dương, trở thành một phường đinh, dùng thân phận này để điều tra về vụ thảm sát thôn năm xưa và tìm kiếm Nữu Nữu. Hắn phát hiện ra vụ án liên quan đến Long Võ Quân và một âm mưu cung đình phức tạp, trong khi đó Nữu Nữu (nay là Tạ Mộc Văn) đã trở thành nữ cận vệ bên cạnh Võ hậu, cũng đang tìm kiếm A huynh của mình. Câu chuyện đan xen giữa tình yêu, thù hận, và những âm mưu tranh giành quyền lực chốn cung đình.
Dương Phàm, từ một đứa trẻ ăn trộm lang bạt, có được cơ duyên bái Trương Bạo - cháu của Cầu Nhiêm Khách, một hiệp khách lừng danh, làm sư phụ. Dưới sự chỉ dạy của Trương Bạo, hắn học được võ nghệ cao cường, là nền tảng vững chắc để hắn báo thù và thực hiện đại nghiệp.
Truyện Túy Chẩm Giang Sơn thực sự hấp dẫn với cốt truyện kịch tính, phức tạp và đầy âm mưu cung đình. Sự trưởng thành của Dương Phàm từ một đứa bé mồ côi mang thù hận đến một chàng trai nghĩa hiệp, đa mưu túc trí nhưng cũng tàn bạo khi cần thiết được khắc họa rất sâu sắc. Tình cảm giữa Dương Phàm và Nữu Nữu, dù trải qua nhiều thử thách và xa cách, vẫn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt, mang đến những khoảnh khắc cảm động. Đặc biệt, việc tác giả xây dựng hình tượng các nhân vật lịch sử như Võ Tắc Thiên hay Thái Bình công chúa một cách chân thực, không tô hồng, khiến câu chuyện càng thêm phần thuyết phục và lôi cuốn.
Truyện khởi đầu với nhiều bi kịch liên tiếp cho nhân vật chính từ khi còn rất nhỏ, có thể hơi nặng nề và tạo cảm giác 'đầy máu và nước mắt' quá sớm, dễ khiến một số độc giả cảm thấy chán nản. Motif hai người yêu nhau không nhận ra nhau dù đã nhiều lần giáp mặt cũng là một yếu tố khá quen thuộc, có thể bị đánh giá là hơi 'cũ' trong một số truyện. Đôi khi tác giả miêu tả nội tâm hoặc tình tiết khá dài dòng, làm chậm nhịp độ tổng thể của câu chuyện ở những chương đầu.
U là trời, cái khúc đầu 'drama' quá, bé tí mà đã mất hết cả nhà, rồi chia ly các kiểu, đọc mà thấy 'sad boy' luôn á. Rồi Nữu Nữu với A Sửu mãi không nhận ra nhau, dù đã 'touch' mặt bao nhiêu lần, kiểu này hơi 'cliché' nha tác giả. Mà cái trâm bướm cột bằng chỉ trông hơi 'phèn' thật, mặc dù tình cảm thì 'deep' đó. Pacing đoạn đầu hơi chậm, toàn miêu tả 'nhà nghèo' với 'đói rách' làm mình hơi 'moody'.
- Chương 1: A Sửu (9 tuổi) và chị Nguyệt Dung sống tại thôn Đào Nguyên. Một ngày, thôn bị tàn sát bởi quân lính, Nguyệt Dung bị chém chết trước mắt A Sửu. A Sửu may mắn sống sót sau khi bất tỉnh, còn quan phủ dàn dựng thành vụ ôn dịch để che giấu sự thật.
- Chương 2: A Sửu trở thành một đứa trẻ ăn trộm lang bạt. Hắn gặp Nữu Nữu (6 tuổi) và mẹ nàng. A Sửu không muốn ăn xin mà chỉ ăn trộm, thường xuyên bị đánh đập. Hai đứa sống nương tựa nhau trong một ngôi miếu hoang.
- Chương 3: Mẹ Nữu Nữu qua đời vì bệnh, A Sửu giúp chôn cất. Hai đứa tiếp tục sống cùng nhau. Khi Nữu Nữu bị một tên ăn mày Tiểu Lang quấy rối, A Sửu đã bùng nổ, điên cuồng cắn xé tên kia để bảo vệ Nữu Nữu. Sau sự kiện đó, A Sửu và Nữu Nữu quyết định rời khỏi miếu hoang để tìm một cuộc sống mới.