Vương Lâm ôm chặt người con gái vào lòng, bình thản đứng giữa đống t·hi t·hể bốc mùi tanh nồng, mặc kệ máu tươi nhỏ tí tách trên vạt áo.
Hắn nhìn lũ quỷ trước mặt, ánh mắt đầy dịu dàng…
À không, dịu dàng với con gái hắn thôi, còn với đám quái vật này thì chỉ có một câu.
“Muốn ăn thịt người? Được, vậy để ta xem thịt các ngươi có ngon không trước đã.”
Con dao bầu vung lên, đầu bay lăn lóc.
Vương Diễm Thu nép vào lòng hắn, long lanh nước mắt ngước nhìn.
“Cha, chúng ta có thể sống sót không?”
“Đương nhiên rồi, miễn là ta còn sống, ai dám động đến con, ta chặt hết.”
Vương Lâm cười khẽ, nhẹ nhàng lau đi v·ết m·áu vương trên má con bé.
Có người nói, tình cảm cha con là tri ân sâu nặng, nỗi ân hận muộn màng, niềm thương nhớ khôn nguôi, lòng tự hào không thể che giấu, sự kiêu hãnh thầm lặng, những niềm đau không dứt. Và cả...
Những điều bí mật tưởng sẽ 'đào sâu chôn chặt'.
Vương Lâm chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành một kẻ máu lạnh. Nhất là sau khi tận thế đến, có một đứa con gái để nuôi quả thật rất mệt mỏi.
Nhưng nếu ai dám động vào con bé, thì càng mệt hơn.
Một bước đồ sát thiên địa, một bước làm gỏi quỷ thần.
Được rồi, hắn đã chọn con đường này.
Vậy thì đành g·iết hết thôi!
Hắn nhìn lũ quỷ trước mặt, ánh mắt đầy dịu dàng…
À không, dịu dàng với con gái hắn thôi, còn với đám quái vật này thì chỉ có một câu.
“Muốn ăn thịt người? Được, vậy để ta xem thịt các ngươi có ngon không trước đã.”
Con dao bầu vung lên, đầu bay lăn lóc.
Vương Diễm Thu nép vào lòng hắn, long lanh nước mắt ngước nhìn.
“Cha, chúng ta có thể sống sót không?”
“Đương nhiên rồi, miễn là ta còn sống, ai dám động đến con, ta chặt hết.”
Vương Lâm cười khẽ, nhẹ nhàng lau đi v·ết m·áu vương trên má con bé.
Có người nói, tình cảm cha con là tri ân sâu nặng, nỗi ân hận muộn màng, niềm thương nhớ khôn nguôi, lòng tự hào không thể che giấu, sự kiêu hãnh thầm lặng, những niềm đau không dứt. Và cả...
Những điều bí mật tưởng sẽ 'đào sâu chôn chặt'.
Vương Lâm chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành một kẻ máu lạnh. Nhất là sau khi tận thế đến, có một đứa con gái để nuôi quả thật rất mệt mỏi.
Nhưng nếu ai dám động vào con bé, thì càng mệt hơn.
Một bước đồ sát thiên địa, một bước làm gỏi quỷ thần.
Được rồi, hắn đã chọn con đường này.
Vậy thì đành g·iết hết thôi!
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Vương Diễm Thu
Trong bối cảnh tận thế hỗn loạn và đầy rẫy quỷ dữ, Vương Lâm, một người cha, phải nuôi nấng và bảo vệ cô con gái bé bỏng Vương Diễm Thu. Để đảm bảo sự sống sót của con, Vương Lâm sẵn sàng trở thành một kẻ máu lạnh, đồ sát bất kỳ ai hay thứ gì dám động đến con mình, không ngần ngại vấy máu để tạo ra một con đường an toàn cho con gái giữa thế giới đổ nát.
Vương Lâm sở hữu sức mạnh và sự tàn nhẫn phi thường, có thể "đồ sát thiên địa, làm gỏi quỷ thần" để bảo vệ con gái mình, gần như là vô địch trong bối cảnh tận thế.
Truyện nổi bật với tình phụ tử mạnh mẽ, sâu sắc giữa Vương Lâm và con gái Vương Diễm Thu. Bối cảnh tận thế khốc liệt cùng với sự quyết đoán, tàn nhẫn của người cha khi bảo vệ con tạo nên một câu chuyện kịch tính, lôi cuốn và đầy cảm xúc. Sự biến đổi từ một người bình thường thành kẻ "máu lạnh" vì con là điểm nhấn thú vị.
Truyện có vẻ nặng về yếu tố bạo lực và máu me, có thể không phù hợp với độc giả nhạy cảm. Motif người cha mạnh mẽ bảo vệ con trong tận thế tuy cảm động nhưng cũng có thể bị cho là quen thuộc, thiếu đột phá nếu không có những tình tiết mới mẻ.
Ủa trời, sao mà bạo lực thế? Cứ động tí là "chặt hết" với "đồ sát" thì hơi rén nha. Mà cái motif cha cường đại bảo vệ con gái trong tận thế này cũng hơi cũ rồi, có gì mới không zậy? Đọc mà cứ thấy mùi máu tanh nồng thì cũng hơi ám ảnh đó.
- Vương Lâm ôm con gái Vương Diễm Thu đứng giữa đống t·hi t·hể, đối mặt với lũ quỷ khát máu, thể hiện sự tàn nhẫn và quyết tâm bảo vệ con.
- Vương Lâm khẳng định sẽ g·iết sạch bất cứ ai dám động đến con gái, lau đi vết máu trên má con, cho thấy tình yêu thương và sự hy sinh của người cha.
- Bối cảnh tận thế được thiết lập, Vương Lâm thừa nhận sự mệt mỏi khi nuôi con trong hoàn cảnh này nhưng kiên quyết đi theo con đường đồ sát để đảm bảo an toàn cho Vương Diễm Thu.