Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng
Tác giả:
Thể Loại:
Tình trạng:
Còn Tiếp
Truyện Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng của tác giả Đại Quả Lạp kể về Tiêu Hề Hề không hề đoán được mình lại xuyên về cổ đại, còn trở thành tiểu lão bà của Thái Tử.
Kịch bản thế này, xác định chính là cung đấu rồi!
Hả? Cái gì cơ? Tiêu Hề Hề khó hiểu, nàng là một con cá mặn mà thoi!
Tranh sủng là gì? Không bao giờ!
Làm cá mặn mới là lẽ sống của đời nàng, ăn no chờ chết chính là chân lý sống!
Nhưng điều nàng không ngờ là, Thái Tử cao lãnh lại thích nàng ở điểm này?!
Kịch bản thế này, xác định chính là cung đấu rồi!
Hả? Cái gì cơ? Tiêu Hề Hề khó hiểu, nàng là một con cá mặn mà thoi!
Tranh sủng là gì? Không bao giờ!
Làm cá mặn mới là lẽ sống của đời nàng, ăn no chờ chết chính là chân lý sống!
Nhưng điều nàng không ngờ là, Thái Tử cao lãnh lại thích nàng ở điểm này?!
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
Tiêu Hề Hề, một cô gái từ hiện đại, xuyên không trở thành tiểu thiếp của Thái Tử Lạc Thanh Hàn trong bối cảnh cung đình cổ đại. Với bản tính "cá mặn" (ham ăn, thích ngủ, lười biếng), nàng chỉ muốn sống một cuộc đời an nhàn, tránh xa những âm mưu tranh sủng chốn hậu cung. Tuy nhiên, thân phận là người của phái Huyền Môn giúp nàng tiên đoán được nguy hiểm của Thái Tử, buộc nàng phải hành động. Chính sự "khác người" và khả năng đặc biệt của Tiêu Hề Hề đã dần thu hút sự chú ý của Thái Tử lạnh lùng, dẫn đến mối quan hệ lãng mạn đầy bất ngờ giữa hai người.
Nữ chính Tiêu Hề Hề là người của phái Huyền Môn, có khả năng bói toán, xem tướng, và chế tác bùa hộ mệnh. Khả năng này giúp nàng tiên đoán và hóa giải nguy hiểm cho Thái Tử, đồng thời là lý do khiến nàng được Thái Tử chú ý.
Truyện có cốt truyện xuyên không khá thú vị với nhân vật nữ chính Tiêu Hề Hề mang phong cách "cá mặn", không màng tranh sủng mà chỉ muốn an nhàn. Sự đối lập giữa tính cách lười biếng của nàng và thân phận lương đệ trong cung tạo ra nhiều tình huống hài hước, độc đáo. Việc Thái Tử lạnh lùng lại dần bị thu hút bởi chính sự "khác người" này là điểm nhấn. Yếu tố Huyền Môn và bùa hộ mệnh mang lại nét mới lạ cho thể loại cung đấu, khiến câu chuyện thêm phần hấp dẫn và khó đoán.
Mặc dù nữ chính được xây dựng với tính cách "cá mặn", nhưng việc nàng vẫn phải dùng chiêu trò để thu hút sự chú ý của Thái Tử (dù là để cứu mạng) có thể khiến một số độc giả cảm thấy motif hơi lặp lại. Các tình tiết liên quan đến "cung đấu" có thể không sâu sắc do nữ chính cố gắng tránh né, dẫn đến việc các nhân vật phụ khác chưa có nhiều đất diễn để tạo sự kịch tính.
Ulatr, nữ chính kiểu "cá mặn" mà vẫn phải ôm chân Thái Tử để "cứu" xong rồi "bắn tim nạ" các thứ nghe hơi "gì đó". Thấy cứ đi theo lối mòn của mấy bộ cũ: nữ chính giả vờ ngây thơ xong lại được sủng ái. Cung đấu mà nữ chính cứ né thì hơi nhạt. Đoạn dùng chậu rửa mặt nấu lẩu nghe cũng hơi "trẩu tre" nha. Nói chung là cũng được nhưng chưa đủ "cool" để cày.
- Chương 1: Tiêu Hề Hề, vốn là một người hiện đại xuyên không thành tiểu thiếp của Thái Tử Lạc Thanh Hàn. Để tránh bị tuẫn táng vì cái chết của Thái Tử mà nàng tiên đoán, nàng quyết định hành động. Nàng núp trong bụi cây chặn đường Thái Tử khi hắn đi săn, sau đó cố tình nhào tới ôm chân để đưa bùa hộ mệnh, nhưng bị Thái Tử hiểu lầm và cho nhốt vào Lãnh Hương Lâu.
- Chương 2: Bị giam lỏng, Tiêu Hề Hề vẫn bình thản ăn hạt dưa và đòi ăn lẩu cay, khiến cung nữ Bảo Cầm ngỡ ngàng. Nàng giải thích rằng mình không hề tranh sủng, mà chỉ muốn cứu Thái Tử khỏi 'huyết quang tai ương' mà nàng đã tiên đoán.
- Chương 3: Tiêu Hề Hề tiết lộ mình là người của phái Huyền Môn, có thể quan trắc tinh tượng để dự đoán tai ương. Đúng như lời nàng nói, Thái Tử Lạc Thanh Hàn gặp ám sát trong chuyến đi săn. Một mũi tên bất ngờ bắn tới suýt lấy mạng hắn, nhưng may mắn bị gói bùa hộ mệnh của Tiêu Hề Hề (đã cháy đen) cản lại. Thái Tử bắt đầu nghi ngờ và liên kết lời nói của Tiêu Hề Hề với tai nạn của mình.