Cố Cửu Tư nghiến chặt răng để mình có thể bình tĩnh lại, “Mộ thiếu, anh làm những chuyện ném đá giấu tay như vậy không sợ sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng tam thiếu nhà họ Trần sao?”
Vẻ mặt Trần Mộ Bạch đầy thản nhiên, nhớ lại, “Nghe Trần Tĩnh Khang kể, có người từng khen tôi, thất đức, bỉ ổi, lưu manh, là “tuyệt phẩm” truyền thế, đối với lời bình luận rất đúng trọng tâm như vậy, tôi quyết định sẽ đem những lời này trở thành kim chỉ nam mà nỗ lực thực hiện đến cùng, cả đời không dừng, không ngừng phấn đấu.
Cố Cửu Tư trong nháy mắt không còn tức giận nữa, im lặng, im lặng, tiếp tục im lặng.
Những lời này… là cô nói, một từ cũng không sai, từ việc này không có thể nhìn ra được Trần Mộ Bạch không chỉ có bộ não siêu khủng mà còn là người thù dai nhớ lâu.
Chỉ là cô không nghĩ đến Trần Tĩnh Khang có thể đem y nguyên lời cô, nói lại cho Trần Mộ Bạch. Mặc dù mỗi lần cô khen anh, Trần Tĩnh Khang đều dè dặttúm lấy ống tay áo cô bảo cô nhẹ giọng một chút, thế nhưng dù cho cô chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, tuy hiểu được thế nào là nhẫn nhịn, phải luôn biểu hiện dáng vẻ thành thục chín chắn, thế nhưng suy cho cùng cô vẫn còn ít tuổi, tất nhiên cũng có những lúc không kìm nén được. Mỗi lần không khống chế được như vậy, cô đều nắm chặt tay áo, âm điệu gào lên còn lớn hơn, “Tôi sợ cái gì, cậu đi nói với anh ta, tôi đang muốn nói cho anh ta nghe đấy!”
Thật ra ai nghe cũng hiểu được, những lời đó đều là nói khi đang tức giận, không đáng bị trách mắng.
Nhưng cô thực sự không thể nào ngờ tới Trần Tĩnh Khang lại nghe lời đến như vậy, thật sự không thể nào ngờ được.
Trần Tĩnh Khang thật không phải là người.
Lúc này, ngoài chột dạ ra, Cố Cửu Tư còn cảm thấy buồn phiền và tức giận.
Vẻ mặt Trần Mộ Bạch đầy thản nhiên, nhớ lại, “Nghe Trần Tĩnh Khang kể, có người từng khen tôi, thất đức, bỉ ổi, lưu manh, là “tuyệt phẩm” truyền thế, đối với lời bình luận rất đúng trọng tâm như vậy, tôi quyết định sẽ đem những lời này trở thành kim chỉ nam mà nỗ lực thực hiện đến cùng, cả đời không dừng, không ngừng phấn đấu.
Cố Cửu Tư trong nháy mắt không còn tức giận nữa, im lặng, im lặng, tiếp tục im lặng.
Những lời này… là cô nói, một từ cũng không sai, từ việc này không có thể nhìn ra được Trần Mộ Bạch không chỉ có bộ não siêu khủng mà còn là người thù dai nhớ lâu.
Chỉ là cô không nghĩ đến Trần Tĩnh Khang có thể đem y nguyên lời cô, nói lại cho Trần Mộ Bạch. Mặc dù mỗi lần cô khen anh, Trần Tĩnh Khang đều dè dặttúm lấy ống tay áo cô bảo cô nhẹ giọng một chút, thế nhưng dù cho cô chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, tuy hiểu được thế nào là nhẫn nhịn, phải luôn biểu hiện dáng vẻ thành thục chín chắn, thế nhưng suy cho cùng cô vẫn còn ít tuổi, tất nhiên cũng có những lúc không kìm nén được. Mỗi lần không khống chế được như vậy, cô đều nắm chặt tay áo, âm điệu gào lên còn lớn hơn, “Tôi sợ cái gì, cậu đi nói với anh ta, tôi đang muốn nói cho anh ta nghe đấy!”
Thật ra ai nghe cũng hiểu được, những lời đó đều là nói khi đang tức giận, không đáng bị trách mắng.
Nhưng cô thực sự không thể nào ngờ tới Trần Tĩnh Khang lại nghe lời đến như vậy, thật sự không thể nào ngờ được.
Trần Tĩnh Khang thật không phải là người.
Lúc này, ngoài chột dạ ra, Cố Cửu Tư còn cảm thấy buồn phiền và tức giận.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Trần Mộ Bạch
- Cố Cửu Tư
Cố Cửu Tư là một quân cờ được Trần Minh Mặc sắp đặt bên cạnh đứa con trai thứ ba là Trần Mộ Bạch. Hai người họ đấu trí, diễn kịch với nhau trong một gia đình hào môn đầy âm mưu, tranh giành quyền lực. Câu chuyện xoay quanh sự đối đầu giữa hai thế hệ và những toan tính tàn độc để tồn tại.
Thông minh, nhạy bén với các con số, có tư duy sắc bén được rèn luyện từ nhỏ trong môi trường khắc nghiệt, khả năng quan sát và đọc vị người khác cực tốt.
Một tác phẩm ngôn tình hiện đại với màu sắc đấu đá gia tộc tàn khốc, bầu không khí luôn căng thẳng và ngột ngạt. Mối quan hệ giữa nam và nữ chính đầy sự nghi kỵ, lợi dụng và kiểm soát lẫn nhau nhưng lại có sức hút mãnh liệt bởi sự đồng điệu về tâm hồn tàn nhẫn và lí trí lạnh lùng.
Truyện khá nặng nề, âm mưu chồng chéo khiến người đọc dễ mệt mỏi. Nhiều phân đoạn diễn biến tâm lý nhân vật hơi khó hiểu hoặc cố tình làm quá để tăng độ 'nguy hiểm'.
Cốt truyện kiểu 'drama chồng drama', nhiều lúc thấy nhân vật chính hơi bị 'bệnh' tâm lý. Đọc mà thấy cuộc sống áp lực quá, không có tí năng lượng tích cực nào cả.
- Trần Mộ Bạch trở về sau nhiều năm, đối mặt với sự lạnh nhạt và thù địch của anh em cùng cha khác mẹ trong đám tang của mẹ cả. Anh lộ rõ sự thông minh, tàn độc và thái độ bất cần.
- Trần Mộ Bạch gặp lại Trần Thốc, hai anh em trò chuyện về những âm mưu gia tộc. Anh thể hiện sự thâm sâu khi coi mọi người xung quanh chỉ là quân cờ trong kế hoạch của mình.
- Trần Mộ Bạch trở về chính thức, bắt đầu thu hồi giang sơn Trần gia. Anh ép buộc người khác phải nể sợ mình và tiếp nhận Cố Cửu Tư làm người theo sát theo ý của cha.