Tên gốc: Nguyên vị tam phân điềm - 原味三分甜
Thể loại: hiện đại, ngọt ngào, nhẹ nhàng, sủng
Convert: sakahara – TTV
Edit:Tiểu Lăng
Couple: Chủ tiệm trà sữa x trạch nữ mangaka
Lời tác giả:Xin dâng câu chuyện này cho tình yêu của đời tôi – trà sữa.
Tiên Bối mắc phải chứng bệnh sợ giao.tiếp cực kỳ nghiêm trọng. Trong khi nói chuyện cô không có cách nào nhìn thẳng được vào mắt của người khác.
Nhưng cô lại thầm mến một người đàn ông.
Cô đã lấy hết can đảm, xoay người nói với anh: "Em, em, em, thích, thích..."
Thật lâu sau Tiên Bối cũng không nói hết được một câu, mặt đỏ ửng, đầu đầy mồ hôi.
Người đàn ông đấy lại nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau, nhẹ nhàng nói: "Anh cũng vậy"
---Em nếm qua không biết bao nhiêu vị yêu thương nhưng lòng chỉ yêu duy nhất ly này của anh.
Chia sẻ + review của editor:
Nói thế nào nhỉ, truyện hệt như tên vậy, là một ly trà sữa nguyên vị ngọt ba phần, tức là một ly trà sữa đúng vị gốc với hương ngọt dìu dịu.
Nói thế, hẳn là các bạn có thể hiểu được mức độ sủng của bộ này như thế nào. Nó chỉ ở tầm trung trung, không ngọtđến mức như đường tan trong miệng.
Nhưng cái sủng, cái ngọt của “ly trà sữa” này lại khiến tôi ấn tượng vô cùng, thậm chí xúc động mà vác về edit.
Hỗn hợp của trà và sữa, vừa có cái vị ngọt lành của sữa, lại thêm cái vị đăng đắng của trà. Vừa hút nhẹ vào, cái ta ấn tượng đầu tiên không phải là vị ngọt, mà là hương đắng phủ ngập khoang miệng, khiến ta thoáng cảm thấy khó chịu.
Ai lại thích vị đắng đây?
Câu chuyện cũng như một ly trà sữa, vừa nhấp nhẹ, xông vào là một vị đắng. Tiên Bối có một quá khứ u tối, tối đến mức mà chỉ qua vài lời kể hời hợt, đã cảm thấy cái đau thương bao phủ khắp lòng người. Quá khứ ấy khiến cô sợ hãi, sợ một khi mình mở miệng ra, những người xung quanh sẽ bị tổn thương. Cô dần cúi đầu, im lặng. Cô cũng yêu cuộc sống lắm chứ, cũng yêu những người xung quanh mình, nhưng cô không biết làm thế nào để bày tỏ tình yêu thầm kín ấy. Cô chỉ biết lặng lẽ đưa chúng vào những trang giấy, những nét vẽ, cố gắng truyền tải một phần tình yêu mà có lẽ không bao giờ cô nói ra được.
Song cái đắng là để làm tôn lên hương ngọt. Hẳn Tiên Bối thật bất hạnh khi có một tuổi thơ bị cô lập, bị xa lánh; nhưng cô lại thật may mắn, khi có một người nguyện ý tiến vào thế giới cô độc của cô, làm bạn với cô, mang đến cho cô vị ngọt của cuộc đời.
Trần Chước là một người đàn ông rất kiên nhẫn, rất dịu dàng và bao dung. Cái tốt của anh khiến cho người ta cảm động, có lẽ là vì anh không nhìn Tiên Bối bằng ánh mắt kỳ dị. Thử hỏi ai sẽ dùng ánh mắt bình thường để nhìn một cô gái mắc chứng sợ giao tiếp, suốt ngày chỉ im như một hũ nút, hỏi gì cũng chỉ biết đáp nhỏ như muỗi kêu đây?
Vậy mà anh lại nhìn cô bằng ánh mắt bình thường, thậm chí dịu dàng bao dung nỗi sợ của cô.
Anh rất nhẫn nại, không hề ép buộc cô. Cô không muốn nói, anh sẵn sàng trao đổi với cô bằng giấy, bằng điện thoại. Cô không muốn mở lòng, anh sẵn sàng đọc những trang truyện cô vẽ, cô viết, để thấu hiểu tâm hồn cô. Cô không thốt lên được lời yêu, anh sẵn sàng ôm lấy cô nói trước.
Anh dẫn cô, như dìu dắt một đứa bé chập chững, tiến vào một thế giới rộng mở trước mắt.
Thật sự, Trần Chước rất đúng với câu “Nếu hai ta cách nhau 100 bước, em chỉ cần bước 1 bước thôi, và anh sẽ bước nốt 99 bước còn lại”.
Chuyện tình của hai người, không hề có sóng gió, nhưng lại khiến tôi xúc động đến nỗi hốc mắt đầy nước. Không dám nói duyệt qua ngàn bộ truyện, nhưng số bộ tôi đọc cũng phải vượt qua mấy trăm. Trong đó có mấy bộ khiến tôi khóc được?
Và bộ này là một trong số đó.
Có lẽ mỗi người một vị, bộ này có thể khiến tôi khóc, nhưng cũng có thể làm ai cười. Một ly trà sữa cùng một vị, nhưng mỗi người uống, lại có một cảm nhận khác nhau. Câu chuyện với tôi có thể là một ly trà sữa, nhưng với ai đó cũng có thể là một chén café.
Nhưng tôi vẫn hy vọng, với bộ truyện này, các bạn có thể cảm nhận được dư vị đắng đắng ngọt ngọt sau một buổi chiều hè, để cái man mát lành lạnh từ dư vị ấy thấm nhè nhẹ vào lòng, để các bạn mến nó.
--- Anh là ly nguyên vị ngọt ba phần duy nhất của em, hôm qua, hôm nay, ngày mai, và… mãi mãi!
Thể loại: hiện đại, ngọt ngào, nhẹ nhàng, sủng
Convert: sakahara – TTV
Edit:Tiểu Lăng
Couple: Chủ tiệm trà sữa x trạch nữ mangaka
Lời tác giả:Xin dâng câu chuyện này cho tình yêu của đời tôi – trà sữa.
Tiên Bối mắc phải chứng bệnh sợ giao.tiếp cực kỳ nghiêm trọng. Trong khi nói chuyện cô không có cách nào nhìn thẳng được vào mắt của người khác.
Nhưng cô lại thầm mến một người đàn ông.
Cô đã lấy hết can đảm, xoay người nói với anh: "Em, em, em, thích, thích..."
Thật lâu sau Tiên Bối cũng không nói hết được một câu, mặt đỏ ửng, đầu đầy mồ hôi.
Người đàn ông đấy lại nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau, nhẹ nhàng nói: "Anh cũng vậy"
---Em nếm qua không biết bao nhiêu vị yêu thương nhưng lòng chỉ yêu duy nhất ly này của anh.
Chia sẻ + review của editor:
Nói thế nào nhỉ, truyện hệt như tên vậy, là một ly trà sữa nguyên vị ngọt ba phần, tức là một ly trà sữa đúng vị gốc với hương ngọt dìu dịu.
Nói thế, hẳn là các bạn có thể hiểu được mức độ sủng của bộ này như thế nào. Nó chỉ ở tầm trung trung, không ngọtđến mức như đường tan trong miệng.
Nhưng cái sủng, cái ngọt của “ly trà sữa” này lại khiến tôi ấn tượng vô cùng, thậm chí xúc động mà vác về edit.
Hỗn hợp của trà và sữa, vừa có cái vị ngọt lành của sữa, lại thêm cái vị đăng đắng của trà. Vừa hút nhẹ vào, cái ta ấn tượng đầu tiên không phải là vị ngọt, mà là hương đắng phủ ngập khoang miệng, khiến ta thoáng cảm thấy khó chịu.
Ai lại thích vị đắng đây?
Câu chuyện cũng như một ly trà sữa, vừa nhấp nhẹ, xông vào là một vị đắng. Tiên Bối có một quá khứ u tối, tối đến mức mà chỉ qua vài lời kể hời hợt, đã cảm thấy cái đau thương bao phủ khắp lòng người. Quá khứ ấy khiến cô sợ hãi, sợ một khi mình mở miệng ra, những người xung quanh sẽ bị tổn thương. Cô dần cúi đầu, im lặng. Cô cũng yêu cuộc sống lắm chứ, cũng yêu những người xung quanh mình, nhưng cô không biết làm thế nào để bày tỏ tình yêu thầm kín ấy. Cô chỉ biết lặng lẽ đưa chúng vào những trang giấy, những nét vẽ, cố gắng truyền tải một phần tình yêu mà có lẽ không bao giờ cô nói ra được.
Song cái đắng là để làm tôn lên hương ngọt. Hẳn Tiên Bối thật bất hạnh khi có một tuổi thơ bị cô lập, bị xa lánh; nhưng cô lại thật may mắn, khi có một người nguyện ý tiến vào thế giới cô độc của cô, làm bạn với cô, mang đến cho cô vị ngọt của cuộc đời.
Trần Chước là một người đàn ông rất kiên nhẫn, rất dịu dàng và bao dung. Cái tốt của anh khiến cho người ta cảm động, có lẽ là vì anh không nhìn Tiên Bối bằng ánh mắt kỳ dị. Thử hỏi ai sẽ dùng ánh mắt bình thường để nhìn một cô gái mắc chứng sợ giao tiếp, suốt ngày chỉ im như một hũ nút, hỏi gì cũng chỉ biết đáp nhỏ như muỗi kêu đây?
Vậy mà anh lại nhìn cô bằng ánh mắt bình thường, thậm chí dịu dàng bao dung nỗi sợ của cô.
Anh rất nhẫn nại, không hề ép buộc cô. Cô không muốn nói, anh sẵn sàng trao đổi với cô bằng giấy, bằng điện thoại. Cô không muốn mở lòng, anh sẵn sàng đọc những trang truyện cô vẽ, cô viết, để thấu hiểu tâm hồn cô. Cô không thốt lên được lời yêu, anh sẵn sàng ôm lấy cô nói trước.
Anh dẫn cô, như dìu dắt một đứa bé chập chững, tiến vào một thế giới rộng mở trước mắt.
Thật sự, Trần Chước rất đúng với câu “Nếu hai ta cách nhau 100 bước, em chỉ cần bước 1 bước thôi, và anh sẽ bước nốt 99 bước còn lại”.
Chuyện tình của hai người, không hề có sóng gió, nhưng lại khiến tôi xúc động đến nỗi hốc mắt đầy nước. Không dám nói duyệt qua ngàn bộ truyện, nhưng số bộ tôi đọc cũng phải vượt qua mấy trăm. Trong đó có mấy bộ khiến tôi khóc được?
Và bộ này là một trong số đó.
Có lẽ mỗi người một vị, bộ này có thể khiến tôi khóc, nhưng cũng có thể làm ai cười. Một ly trà sữa cùng một vị, nhưng mỗi người uống, lại có một cảm nhận khác nhau. Câu chuyện với tôi có thể là một ly trà sữa, nhưng với ai đó cũng có thể là một chén café.
Nhưng tôi vẫn hy vọng, với bộ truyện này, các bạn có thể cảm nhận được dư vị đắng đắng ngọt ngọt sau một buổi chiều hè, để cái man mát lành lạnh từ dư vị ấy thấm nhè nhẹ vào lòng, để các bạn mến nó.
--- Anh là ly nguyên vị ngọt ba phần duy nhất của em, hôm qua, hôm nay, ngày mai, và… mãi mãi!
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Trần Chước (chủ tiệm trà sữa Vừa Ý, nhĩ đông Trần, chước thiêu Chước, rất kiên nhẫn, dịu dàng, bao dung, không nhìn Tiên Bối bằng ánh mắt kỳ dị, chủ động bước vào thế giới cô độc của cô, mê người, thích trêu chọc nữ chính)
- Tiên Bối (mangaka, mắc chứng bệnh sợ giao tiếp cực kỳ nghiêm trọng, không có cách nào nhìn thẳng được vào mắt của người khác, có quá khứ u tối, im lặng, biểu đạt tình yêu qua tranh vẽ, được ví như 'bé sò nhỏ' thích đóng cửa, nhỏ bé gầy gò, đôi mắt đen nhánh hốt hoảng mờ mịt)
Tiên Bối, một mangaka thiên tài nhưng mắc chứng sợ giao tiếp cực độ, sống khép kín trong thế giới của mình. Quá khứ đau buồn khiến cô không dám nhìn thẳng vào mắt người khác hay bày tỏ cảm xúc bằng lời nói. Cô thầm mến Trần Chước, chủ tiệm trà sữa Vừa Ý, người đã vô tình trở thành 'người giao trà sữa' đặc biệt của cô. Trần Chước, với sự kiên nhẫn và dịu dàng phi thường, dần dần tìm cách tiếp cận và giúp Tiên Bối vượt qua nỗi sợ hãi. Câu chuyện là hành trình chữa lành, nơi tình yêu đích thực giúp nữ chính mở lòng, bước ra khỏi vỏ ốc và tìm thấy vị ngọt trong cuộc sống, như một ly trà sữa nguyên vị ngọt ba phần, ban đầu có chút đắng nhưng sau đó là dư vị ngọt lành.
Tiên Bối có tài năng hội họa đặc biệt, có thể biểu đạt cảm xúc và câu chuyện của mình qua những nét vẽ. Trần Chước có sự kiên nhẫn, dịu dàng vô hạn và khả năng thấu hiểu người khác mà không cần lời nói, cùng với nền tảng kinh tế ổn định của một ông chủ tiệm trà sữa nổi tiếng.
Truyện 'Nguyên Vị Ngọt Ba Phần' thực sự là một ly trà sữa đúng vị gốc với hương ngọt dịu dàng, không quá nồng nhưng đủ để lại ấn tượng sâu sắc và khó quên. Câu chuyện xoay quanh hành trình chữa lành của nữ chính Tiên Bối, một cô gái mắc chứng sợ giao tiếp nghiêm trọng do quá khứ u tối. May mắn thay, nam chính Trần Chước xuất hiện như một tia nắng ấm áp, cực kỳ kiên nhẫn, dịu dàng và bao dung, từng bước dẫn dắt cô ra khỏi thế giới cô độc của mình. Tình yêu của họ không hề có sóng gió kịch tính nhưng lại vô cùng chân thành và cảm động, khiến người đọc có thể rơi nước mắt vì sự ấm áp mà nó mang lại. Cách tác giả ví von câu chuyện như một ly trà sữa đắng đót lúc đầu nhưng sau đó lại ngọt ngào, thơm lành thực sự rất tinh tế và phù hợp.
Mặc dù truyện rất ngọt ngào và nhẹ nhàng, nhưng đối với những độc giả yêu thích sự kịch tính hay 'sủng' đến mức đường tan trong miệng, 'Nguyên Vị Ngọt Ba Phần' có thể chưa thực sự thỏa mãn. Tình tiết thiếu sóng gió lớn, sự phát triển của mối quan hệ diễn ra khá chậm rãi, có thể khiến một số người cảm thấy câu chuyện hơi dài dòng hoặc thiếu cao trào. Chứng sợ giao tiếp cực độ của nữ chính đôi khi cũng có thể gây cảm giác 'khó thở' hoặc 'nhọc lòng' cho người đọc nếu không quen với kiểu nhân vật này.
Oke, truyện này vibe 'healing' siêu mạnh nhưng mà cũng hơi 'slow burn' quá nha. Nữ chính Tiên Bối thì 'nhát' level vũ trụ, kiểu gặp ai cũng đỏ mặt chạy trốn, gõ tin nhắn thay vì nói chuyện. Nam chính Trần Chước thì kiểu 'kiên nhẫn' đến lạ lùng, nhưng mà mấy đoạn đầu 'đùa' nữ chính cũng hơi 'red flag' nhẹ, làm cô nàng hoảng muốn xỉu. Truyện thiếu drama, ít sóng gió, nên ai mà mê 'cẩu huyết' hay plot twist thì chắc chắn sẽ thấy hơi 'nhạt'. Chỉ dành cho team thích 'comfort zone' và 'sủng' nhẹ nhàng thôi.
- **Chương 1: Vị thứ nhất (1)** Tiên Bối, một mangaka trạch nữ mắc chứng sợ giao tiếp, phát hiện có người lạ mặt đứng trước cửa nhà mình. Cô cảnh giác và nhận ra đó là một người đàn ông tuấn tú. Anh ta gọi điện thoại cho cô (mà cô không biết số) và tiến đến gần, khiến cô hoảng sợ chạy trốn. Chiều cùng ngày, người đàn ông đó, Trần Chước, chủ tiệm trà sữa Vừa Ý, quay về tiệm. Anh và các nhân viên bất ngờ vì Tiên Bối ('Tiên nữ sĩ' - khách hàng trung thành chỉ đặt trà sữa nguyên vị ba phần đường) đã không đặt hàng nửa tháng. Trần Chước mỉm cười khi nghe kể về việc cô gái chỉ mở khe cửa và rụt rè lấy trà sữa.
- **Chương 2: Vị thứ nhất (2)** Tiên Bối về nhà, nhận ra mình quên mua kem đánh răng nên phải đi siêu thị vào tối. Tại siêu thị Wal Mart, cô vô tình gặp lại Trần Chước. Anh chủ động bắt chuyện, khiến cô hoảng loạn và tìm cách chạy trốn. Khi Trần Chước vẫn kiên trì đi theo, Tiên Bối buộc phải dùng điện thoại gõ tin nhắn xin anh đừng đi theo. Trần Chước giải thích mình là chủ tiệm Vừa Ý, đến xem cô có ổn không vì cô không đặt trà sữa. Anh hỏi tên cô, và cô rụt rè trả lời qua tiếng bật hơi 'Tiên Bối'. Anh cũng nhận ra cô gái bé nhỏ này có dáng điệu như 'bé sò nhỏ'.
- **Chương 3: Vị thứ ba** Hôm sau, Trần Chước chủ động đi giao trà sữa cho Tiên Bối. Anh mang theo một ly trà sữa dâu tây phủ sữa mới, chưa bán ra thị trường, để cô uống thử. Tiên Bối rụt rè nhận lấy, sau đó viết một bức tranh màu nước nhân cách hóa ly trà sữa dâu tây để làm lời cảm ơn cho Trần Chước. Trần Chước rất bất ngờ và xin bức tranh. Anh cũng viết một lời nhắn hỏi cô cảm nhận về đồ uống và bày tỏ mong muốn tiếp tục gặp cô. Tiên Bối đồng ý nhưng vẫn bối rối và tò mò về thân phận của anh. Khi anh định rời đi, cô rụt rè hỏi liệu anh có luôn là người giao hàng không, và Trần Chước đã hỏi ngược lại 'Em mong sau này tôi sẽ đi giao à?', khiến cô quá bối rối mà đóng sầm cửa lại.