JavaScript is off. Please enable to view full site.

Người Tại Huyền Huyễn, Miệng Của Ta Khai Quang?

176 người đang đọc truyện này.
Tác giả
Tình trạng Còn Tiếp
Lần Cuối Cập Nhật
Số Chữ 622,485
Truyện Convert 100%
Lượt xem: 2,637
Nghe từ đầu Dịch Truyện
Tổng đề cử Người Tại Huyền Huyễn, Miệng Của Ta Khai Quang?
Đã có 6 người đánh giá / Tổng đề cử
( địch hóa lưu + ngôn xuất pháp tùy + đạo hỏa vô địch )

Huyền huyễn thế giới, người khác từ hôn dựa vào thực lực! Ta dựa vào "Miệng" ? !

Ta gọi Lý Vô Đạo, tìm thân trên đường mở ra đỉnh cấp miệng cường treo!

Trời quá nóng, ta thuận miệng nói câu trên trời rơi xuống mưa to, liền Cam Lâm phổ hàng!

Yêu Vương cầu đạo, ta thuận miệng Long Xà chi biến, Yêu Vương hóa giao!

Một tới hai đi, nhân tộc quỳ: "Tiền bối là thần!"

Yêu tộc điên rồi: "Đại lão là ta tổ tông! Ban thưởng ta đại đạo chân ngôn!"

Lý Vô Đạo nội tâm: "md, ta chỉ là cái muốn nằm ngửa phàm nhân a!"

Ai ngờ mỗi để một người đốn ngộ, đan điền liền sẽ tự động thu hoạch từng đạo lửa.

Đạo hỏa có thể tự động trướng tu vi, luyện nhục thân!

Tất cả mọi người đều cho là ta đang chỉ điểm bọn hắn đốn ngộ?

Không! Ta chỉ là tại cắt rau hẹ!

Rau hẹ dáng dấp tốt, không cắt chẳng phải là lãng phí?

Nhìn xem tăng vọt thực lực, Lý Vô Đạo sờ soạng a nước mắt: "Thật là thơm!"

Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)

Truyện đề cập đến 'tiên môn', 'tu hành tông môn', 'cảnh giới', 'Yêu Vương', 'tu sĩ nhân tộc', 'linh khí', và 'tẩu hỏa nhập ma'. Huyền Phách bị kẹt ở 'bình cảnh' tu hành ba trăm năm. Nhân vật chính tu luyện 'đạo hỏa' và 'luyện nhục thân'. Tuy nhiên, không có danh xưng cụ thể cho các cấp bậc tu luyện (ví dụ: Khí Luyện, Trúc Cơ...).
Lý Vô Đạo, một người xuyên không, sở hữu 'miệng khai quang' khiến lời nói của anh trở thành hiện thực một cách vô tình. Anh muốn hủy hôn ước với Tô Phỉ nhưng trên đường đi, anh liên tục bị hiểu lầm là một 'tuyệt thế cao nhân' sau khi vô tình khiến trời mưa to và làm cây khô nở hoa. Những lời nói của anh vô tình giúp yêu quái và người tu luyện đốn ngộ, tạo ra 'đạo hỏa' trong đan điền, giúp anh tăng cường sức mạnh thể chất. Anh gặp gỡ mèo yêu Tiểu Ly hoa và gấu yêu Hắc Hùng, những kẻ cũng tin anh là cao nhân. Về sau, anh vô tình chữa trị một tu sĩ bị tẩu hỏa nhập ma, càng củng cố danh tiếng. Cuối cùng, Lý Vô Đạo chủ động giải trừ hôn ước với Tô Phỉ, người đã xem thường anh. Trong khi đó, chúa tể Hắc Long Sơn là Huyền Phách, một cự xà ngàn năm, nghe tin từ Tiểu Ly hoa và quyết tâm tìm Lý Vô Đạo để cầu đạo hòng đột phá bình cảnh tu luyện.
Lý Vô Đạo sở hữu khả năng ngôn xuất pháp tùy, lời nói có thể biến thành hiện thực (miệng từng khai quang). Khả năng này còn kết hợp với việc mỗi khi lời nói của anh giúp ai đó đốn ngộ, đan điền sẽ tự động thu hoạch đạo hỏa màu đen, có thể tự động tăng tu vi, luyện nhục thân, và sau này còn có thể luyện hóa linh quả, tịnh hóa ma khí, cũng như tăng cường các vật phẩm khác. Về sau xuất hiện thêm ngọn lửa trắng tinh giúp thanh tỉnh và trấn tĩnh.
Truyện có một cốt truyện độc đáo với mô típ nam chính vô tình trở thành cao nhân và được mọi người sùng bái nhờ 'miệng khai quang' của mình. Yếu tố hài hước đến từ sự đối lập giữa suy nghĩ nội tâm của Lý Vô Đạo (một phàm nhân muốn nằm ngửa) và cách thế giới bên ngoài nhìn nhận anh như một 'tuyệt thế cao nhân'. Sự phát triển sức mạnh của nhân vật chính cũng khá nhanh chóng và thú vị.
Truyện có thể trở nên hơi lặp lại khi các tình huống 'nam chính nói xạo và được tin' cứ tiếp diễn. Một số nhân vật phụ như Tô Phỉ khá một chiều, chỉ tập trung vào sự hợm hĩnh và khinh thường. Sự ngây thơ của Tiểu Ly hoa đôi khi quá đà, làm giảm đi tính chân thực của một yêu quái đã hóa hình. Mô típ 'giả heo ăn thịt hổ' đôi khi bị lạm dụng.
Truyện này vibe 'tôi chỉ là phàm nhân thôi mà mấy người cứ nghĩ tôi là đại lão' hơi bị cringe luôn. Nam chính cứ tự nghĩ mình là người thường trong khi miệng nói gì ra cái đó, rồi còn mấy con yêu quái với người tu luyện thì auto buff lên thành 'tiền bối' 'cao nhân' một cách quá đà. Tiểu Ly hoa thì ngây thơ quá đà, Tô Phỉ thì sáo rỗng chỉ biết xem thường người khác. Mấy đoạn kiểu 'tôi nói xạo thôi mà sao chúng nó tin thế' nó cứ lặp đi lặp lại. Đọc hơi nhạt và thiếu điểm nhấn về sau.
  • Chương 1: Lý Vô Đạo, một người xuyên không, trên đường đi đến Lâm An để từ hôn. Anh vô tình nói 'trên trời rơi xuống mưa to' và trời đổ mưa. Anh than thở 'cây khô gặp mùa xuân' và một cái cây cháy đen bỗng đâm chồi nảy lộc. Nhóm thương nhân đi cùng anh kinh hãi, xem anh như cao nhân. Lý Vô Đạo phát hiện trong đan điền xuất hiện một ngọn lửa đen yếu ớt.
  • Chương 2: Nhóm thương nhân cùng Lý Vô Đạo trú mưa trong miếu hoang. Lý Vô Đạo cảm nhận được ngọn lửa đen có thể sưởi ấm và tăng cường thể lực, nghi ngờ đó là 'kim thủ chỉ'. Một gấu yêu mặt người (Hắc Hùng) giả dạng người bị rắn cắn để vào miếu, sau đó lộ nguyên hình tấn công nhóm thương nhân. Một mèo yêu hóa hình (Tiểu Ly hoa) cũng xuất hiện.
  • Chương 3: Lý Vô Đạo nhận ra hai yêu quái lầm mình là cao nhân. Anh 'lắc lư' bằng những câu triết lý giả tạo. Những lời nói này vô tình khiến Tiểu Ly hoa đột phá tu vi, và Hắc Hùng cũng tỏ ra kính sợ. Tiểu Ly hoa tặng Lý Vô Đạo một linh quả rồi rời đi. Lý Vô Đạo thở phào nhẹ nhõm và nhận thấy ngọn lửa đen trong đan điền lại tăng lên.
Mới nhất
22 giờ trước
    Tổng đề cử 6
    Tuần 302
    Tháng 854
    loading
    loading
    loading