Ta từng cho rằng ta thế giới chỉ có ban ngày, chung quanh đại thụ sẽ vẫn luôn vì ta che mưa chắn gió.
Những cái đó các bạn học dí dỏm hài hước lời nói, cổ linh tinh quái biểu tình, ghé vào trên bàn sách ngủ thân ảnh, trong trí nhớ sở hữu sắc thái đều rõ ràng sáng ngời lên……
Chúng ta tùy ý biểu đạt buồn vui, chúng ta tin tưởng vững chắc hai mắt của mình phân biệt đúng sai…
Ta cho rằng ta có thể dùng ta bút vẽ họa ra sở hữu ta trong tưởng tượng cảnh vật, có thể dùng tam màu gốc điều phối ra toàn bộ màu sắc rực rỡ thế giới.
Chính là, thế giới sao có thể chỉ có ban ngày? Nhân sinh bức hoạ cuộn tròn sao có thể đều chỉ là thuần sắc?
Đương đêm tối buông xuống, ta mau bị đánh nát khi,
Những người đó, những cái đó ký ức, hóa thành đầy trời tinh quang vây quanh ta, trở thành kia ấm áp màu lót.
Nguyên lai, chúng ta đều nhớ rõ,
Nguyên lai, chúng ta chưa bao giờ quên……
Mỗi tuần năm vãn đổi mới.
Tag: Trưởng thành, Vườn trường