Mẹ Kế Đanh Đá Nuôi Con Trong Nhà Nông
Tác giả:
Thể Loại:
Tình trạng:
Full
Xuyên qua cổ đại nông gia, nhà chỉ có bốn bức tường, cha mẹ chồng chết sớm, trượng phu cũng chết, chỉ có bốn đứa nhỏ gào khóc đòi ăn.
Thân là mẹ kế độc ác thanh danh hỗn độn, khắt khe con cái, Tô Mộc Lam không có thời gian đi chửi trời mà bình tĩnh xăng tay áo, khai hoang làm ruộng, bày quán kinh doanh, nuôi dưỡng đàn con….
Người đàn bà đanh đá làm ruộng, dưỡng nhãi con, đánh cực phẩm, làm giàu trở nên khá giả...
Thân là mẹ kế độc ác thanh danh hỗn độn, khắt khe con cái, Tô Mộc Lam không có thời gian đi chửi trời mà bình tĩnh xăng tay áo, khai hoang làm ruộng, bày quán kinh doanh, nuôi dưỡng đàn con….
Người đàn bà đanh đá làm ruộng, dưỡng nhãi con, đánh cực phẩm, làm giàu trở nên khá giả...
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
Tô Mộc Lam, một tổng thanh tra thành đạt ở thời hiện đại, bất ngờ xuyên không về cổ đại, nhập vào thân xác của một quả phụ nghèo khó, Tô thị. Nàng là mẹ kế của bốn đứa trẻ, nổi tiếng là độc ác, luôn hành hạ các con chồng, khiến cả thôn khinh ghét. Chồng nàng, Bạch Thạch Đường, đã mất, để lại một gia đình tan hoang, không tiền bạc, nhà cửa dột nát và các con sợ hãi. Đối mặt với hoàn cảnh bi đát, Tô Mộc Lam quyết tâm thay đổi số phận. Nàng dùng trí tuệ và kinh nghiệm của mình để bắt đầu khai hoang làm ruộng, kinh doanh, từng bước cải thiện cuộc sống vật chất, đồng thời dần dần xây dựng lại mối quan hệ với các con và thay đổi định kiến của dân làng về mình. Hành trình của nàng là cuộc chiến đấu với nghèo đói, định kiến và những thử thách khắc nghiệt của cuộc sống nông thôn cổ đại.
Khả năng thích ứng, tư duy quản lý hiện đại, và kinh nghiệm sống phong phú của một tổng thanh tra giúp Tô Mộc Lam nhanh chóng xoay sở trong hoàn cảnh nông thôn cổ đại nghèo khó, biến thách thức thành cơ hội.
Truyện mang đến cảm giác ấm áp và đầy hy vọng về sự thay đổi tích cực của con người. Hành trình của Tô Mộc Lam từ một mẹ kế bị ghét bỏ thành một người mẹ mẫu mực, chăm sóc con cái và gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng là điểm sáng đáng để theo dõi. Sự kiên cường, tháo vát của nữ chính khi đối mặt với nghèo đói và định kiến xã hội được khắc họa chân thực, tạo cảm hứng cho người đọc về khả năng vượt lên hoàn cảnh.
Mở đầu truyện với mô típ mẹ kế ác độc rồi xuyên không thành người tốt khá quen thuộc, có thể chưa tạo được sự đột phá. Sự thay đổi tính cách của nữ chính diễn ra quá nhanh, thiếu đi một chút nội tâm giằng xé hoặc quá trình đấu tranh tâm lý, khiến người đọc cảm thấy hơi 'gượng' ở những chương đầu. Tình tiết các nhân vật phụ gây sự (như Trương thị) có phần rập khuôn, dễ đoán, chưa đủ chiều sâu.
Ulatr, mới vô truyện đã thấy vibe 'mẹ kế ác độc' xong xuyên không cái thành người tốt liền cái đùng. Hơi bị drama 'cẩu huyết' với cũ rích nha. Bà nữ chính 'come back' mà cứ bị mấy bà hàng xóm cà khịa, kiểu bị 'toxic' quá, đọc thấy hơi mệt mỏi á. Chưa thấy điểm nhấn gì mới ngoài việc bà mẹ kế 'quay xe' 180 độ. Thôi thì cũng chờ xem bả 'flex' gì được trong cảnh nghèo khổ này.
- Chương 1: Mẹ Kế Ác Độc - Tô Mộc Lam, một tổng thanh tra thời hiện đại, xuyên không về cổ đại, trở thành Tô thị, một quả phụ ở thôn Bạch gia. Nguyên chủ được biết đến là mẹ kế độc ác, thường xuyên đánh đập bốn đứa con riêng của chồng, khiến cả làng ghét bỏ. Nàng tỉnh dậy sau khi đập đầu vào khung cửa, nhận ra mình đang ở trong một căn nhà tồi tàn, dột nát, cùng bốn đứa con nheo nhóc, sợ hãi.
- Chương 2: Nương Làm Sao Thế - Tô Mộc Lam bắt đầu đối mặt với thân phận mới. Nàng ngăn cản Bạch Thủy Liễu (chín tuổi, đứa con lớn nhất và thường bị đánh nhất) đi nấu nước, thay vào đó dặn dò các con đi hứng nước mưa và tự mình vào bếp làm cơm. Sự thay đổi bất ngờ này khiến các con, đặc biệt là Bạch Thủy Liễu, vô cùng ngạc nhiên, bối rối và tự hỏi liệu nương có bị sao không.
- Chương 3: Không Phải Nằm Mơ - Tô Mộc Lam tự tay làm mì từ bột bắp, khoai lang và bột mì cho bữa trưa, một điều chưa từng xảy ra với các đứa trẻ. Bữa ăn thịnh soạn khiến Bạch Thủy Liễu phải tự véo tay để xác nhận rằng mình không nằm mơ. Tô Mộc Lam còn dùng dầu ăn để tăng hương vị cho món mì và dặn dò các con ăn chậm, cẩn thận kẻo bị bỏng, thể hiện sự quan tâm mà trước đây nguyên chủ chưa từng có.