Phương Tỉnh xuyên qua, mang theo hai cái nhà kho xuyên qua!
Người khác xuyên việt là mang theo Bá Vương Khí, Phương Tỉnh nhưng lại thầm nghĩ làm ruộng!
"Ta chỉ muốn ở thời đại này nhàn nhã còn sống!"
Có được đại biệt thự, thuận tiện giáo mấy người đệ tử, cố gắng lại để cho bọn hắn hướng bên trên bò, tốt cho mình đương chỗ dựa!
Nhưng ai có thể tưởng đệ tử có chút không đáng tin cậy, lại là...
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Phương Tỉnh
- Trương Thục Tuệ
Không có
Phương Tỉnh xuyên không về thời Vĩnh Lạc Đại Minh, mang theo kho bãi vật tư hiện đại. Thay vì bá vương khí, anh chỉ muốn làm địa chủ nhàn nhã, dạy dỗ đệ tử, nhưng rồi lại bị cuốn vào cuộc sống thời phong kiến đầy rẫy biến động và những hiểu lầm hài hước.
Sở hữu hai nhà kho chứa đầy vật tư hiện đại từ thế kỷ 21, có khả năng lấy đồ vật từ không gian ra ngoài và ngược lại.
Truyện viết theo phong cách xuyên không làm ruộng khá hài hước, nhân vật chính Phương Tỉnh có tính cách thực tế, không lý tưởng hóa, muốn hưởng thụ cuộc sống an nhàn thời Đại Minh nhưng lại bị cuốn vào các sự kiện chính trị thông qua đám đệ tử không đáng tin cậy. Cách tác giả xây dựng bối cảnh Đại Minh khá sống động, đan xen giữa lịch sử và hư cấu.
Tốc độ phát triển tình cảm giữa nam nữ chính còn hơi gượng ép. Các chi tiết về lịch sử đôi khi bị bẻ cong quá đà để phục vụ cốt truyện, gây cảm giác hơi thiếu logic đối với những độc giả kỹ tính về lịch sử.
Truyện khá 'cuốn' lúc đầu nhưng đoạn sau main cứ làm màu quá mức, hay chửi người khác ngu xuẩn trong khi mình cũng chỉ là người ngoài cuộc. Motif xuyên không mang kho bãi không còn mới, đôi khi đọc cảm thấy hơi dài dòng.
- Phương Tỉnh xuyên không đến Đại Minh, mang theo kho bãi hiện đại từ cảng New York, bắt đầu cuộc sống tại Bắc Bình dưới danh nghĩa một vị thiếu gia si ngốc.
- Phương Tỉnh dần dần tỉnh táo, bắt đầu cuộc sống địa chủ, từ hôn với tiểu thư nhà họ Trương nhưng nàng vẫn một lòng theo đuổi, đồng thời anh phát hiện ra khả năng mang vật phẩm từ kho hiện đại ra Đại Minh.
- Phương Tỉnh dùng sự khôn khéo để đối phó với lương trưởng, khẳng định địa vị của bản thân và bắt đầu tận hưởng cuộc sống của một địa chủ thực thụ với thịt bò bông tuyết và những ưu đãi của tầng lớp cử nhân.