Văn án:
Cuộc đời của Thời Ý, từ một đóa hoa xa ngoài tầm với thẳng đuồn đuột cho đến cong thành kẹp giấy, chỉ thiếu một Phó Tư Điềm.
Tất cả mọi người đều cho rằng, Phó Tư Điềm là cái gai trong lòng Thời Ý.
Nhưng họ không biết, đó lại chính là nốt chu sa trong ngực cô ấy.
Về sau, vì bàn chuyện hợp tác mà bất ngờ gặp lại nhau sau lần tiễn biệt.
Quản lý hỏi cô: "Bà chủ, có phải trước đây chị với tổng giám đốc Thời rất quen thuộc không?"
Phó Tư Điềm thất thần nhìn về hướng Thời Ý vừa rời đi.
Hồi lâu sau, cô cười trả lời: "Hồi đại học rất thân thuộc."
Thân thuộc đến mức biết rõ từng nốt ruồi trên người cậu ấy.
Thời Ý đang sững sờ trong thang máy.
Bạn cô ấy hỏi: "Cậu đang nghĩ gì vậy?"
Thời Ý nhếch môi cười khẩy: "Tôi đang nghĩ, thỏ trắng con trưởng thành biến thành thỏ trắng lớn, không biết hương vị của nó có còn ngon như trước đây không."
Từ vườn trường ra đến xã hội, từ quá khứ cho đến tương lai.
Cảm ơn cậu đã trở thành ngôi sao sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của mình.
Từ nay về sau mỗi ngày đều sẽ là một ngày mà mặt trời không lặn.
Cuộc đời của Thời Ý, từ một đóa hoa xa ngoài tầm với thẳng đuồn đuột cho đến cong thành kẹp giấy, chỉ thiếu một Phó Tư Điềm.
Tất cả mọi người đều cho rằng, Phó Tư Điềm là cái gai trong lòng Thời Ý.
Nhưng họ không biết, đó lại chính là nốt chu sa trong ngực cô ấy.
Về sau, vì bàn chuyện hợp tác mà bất ngờ gặp lại nhau sau lần tiễn biệt.
Quản lý hỏi cô: "Bà chủ, có phải trước đây chị với tổng giám đốc Thời rất quen thuộc không?"
Phó Tư Điềm thất thần nhìn về hướng Thời Ý vừa rời đi.
Hồi lâu sau, cô cười trả lời: "Hồi đại học rất thân thuộc."
Thân thuộc đến mức biết rõ từng nốt ruồi trên người cậu ấy.
Thời Ý đang sững sờ trong thang máy.
Bạn cô ấy hỏi: "Cậu đang nghĩ gì vậy?"
Thời Ý nhếch môi cười khẩy: "Tôi đang nghĩ, thỏ trắng con trưởng thành biến thành thỏ trắng lớn, không biết hương vị của nó có còn ngon như trước đây không."
Từ vườn trường ra đến xã hội, từ quá khứ cho đến tương lai.
Cảm ơn cậu đã trở thành ngôi sao sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của mình.
Từ nay về sau mỗi ngày đều sẽ là một ngày mà mặt trời không lặn.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Thời Ý
- Phó Tư Điềm
Thời Ý và Phó Tư Điềm là hai người quen cũ từ nhỏ, sau đó mất liên lạc và gặp lại nhau ở đại học. Phó Tư Điềm âm thầm dành tình cảm cho Thời Ý và cố gắng để được học cùng trường. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống đại học, sự gắn kết dần dần giữa hai người và những xáo trộn trong các mối quan hệ bạn bè, lớp học.
Phó Tư Điềm có kỹ năng âm nhạc (hát hay), học lực giỏi (top đầu), có khả năng chịu đựng áp lực tốt.
Truyện mang màu sắc nhẹ nhàng, cảm động về mối tình vườn trường từ quá khứ đến hiện tại. Nhân vật Thời Ý toát lên khí chất lạnh lùng nhưng sâu sắc, trong khi Phó Tư Điềm là cô gái kiên cường dù hoàn cảnh khó khăn. Cốt truyện có những tình tiết gây cấn nhẹ ở môi trường ký túc xá giúp tăng độ gắn kết giữa hai nhân vật.
Nhịp độ truyện đôi lúc hơi chậm, những drama ở ký túc xá hơi mang tính chất trẻ con, nhân vật phụ như Trình Giai Lạc xây dựng theo hướng phản diện một chiều quá mức, thiếu chiều sâu.
Plot twist hơi bị đoán trước được, mấy pha drama kiểu ký túc xá hơi cringe, đọc mà thấy ức chế dùm nữ chính, dàn nhân vật phụ không có chiều sâu lắm.
- Phó Tư Điềm thi đại học, vì muốn gặp lại Thời Ý mà quyết tâm vào Thân Đại, cô đối mặt với áp lực gia đình và khó khăn tài chính.
- Phó Tư Điềm bắt đầu hành trình đại học, cô tình cờ gặp lại Thời Ý tại siêu thị nhưng không dám đối mặt, sau đó phát hiện hai người học cùng lớp.
- Trong một lần đi siêu thị, Phó Tư Điềm chạm mặt Thời Ý lần thứ hai, sự lúng túng của cô khiến Thời Ý bắt đầu chú ý đến cô gái nhỏ này.