Thể loại: Lưu manh công X ôn nhu thụ, ngọt, hiện đại, vườn trường, thầm mến.
Editor: Hướng Nhật Quỳ
CP chính: Hoắc Hành Chu X Lạc Hành
CP: flag cuồng ma công X thẹn thùng nhuyễn manh thụ
Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương.
Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học.
Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.
Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?”
Lạc Hành sững sờ nhìn hắn.
Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”
Đánh giá tác phẩm
Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa. Mãi sau này, hắn mới phát hiện ra Lạc Hành không muốn người khác nhắc tới quá khứ và mất liên lạc thật sự nên bỗng cảm thấy đau lòng, đứng đằng sau mà âm thầm chăm sóc cậu, dùng hết khả năng bù đắp lại sự thiếu thốn tình cảm khi cậu còn nhỏ. Câu chuyện được viết dưới ngòi bút thuần thục, kể lại một thời thanh xuân tươi đẹp được bắt đầu từ khu vườn nơi trường học, mới đầu là sự thầm mến rồi đến lúc yêu đương thật sự. Ngoại trừ việc ban đầu thụ còn chưa biết rõ tình cảm của mình thì phần còn lại của câu chuyện đều là yêu thương, ngọt cực! Mặc dù thụ có tuổi thơ bất hạnh nên nội tâm cứng rắn, kiên cường nhưng lại có chút mềm yếu. Công thì có vẻ cao ngạo, thích nói lời trào phúng, nhưng lại là người dịu dàng, nâng niu, cưng chiều thụ từng chút một. Dưới ngòi bút tinh tế của mình, tác giả đã giúp đọc giả thấy rõ được nội tâm của thụ và công không hề như vẻ ngoài của mình.
Editor: Hướng Nhật Quỳ
CP chính: Hoắc Hành Chu X Lạc Hành
CP: flag cuồng ma công X thẹn thùng nhuyễn manh thụ
Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương.
Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học.
Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.
Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?”
Lạc Hành sững sờ nhìn hắn.
Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”
Đánh giá tác phẩm
Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa. Mãi sau này, hắn mới phát hiện ra Lạc Hành không muốn người khác nhắc tới quá khứ và mất liên lạc thật sự nên bỗng cảm thấy đau lòng, đứng đằng sau mà âm thầm chăm sóc cậu, dùng hết khả năng bù đắp lại sự thiếu thốn tình cảm khi cậu còn nhỏ. Câu chuyện được viết dưới ngòi bút thuần thục, kể lại một thời thanh xuân tươi đẹp được bắt đầu từ khu vườn nơi trường học, mới đầu là sự thầm mến rồi đến lúc yêu đương thật sự. Ngoại trừ việc ban đầu thụ còn chưa biết rõ tình cảm của mình thì phần còn lại của câu chuyện đều là yêu thương, ngọt cực! Mặc dù thụ có tuổi thơ bất hạnh nên nội tâm cứng rắn, kiên cường nhưng lại có chút mềm yếu. Công thì có vẻ cao ngạo, thích nói lời trào phúng, nhưng lại là người dịu dàng, nâng niu, cưng chiều thụ từng chút một. Dưới ngòi bút tinh tế của mình, tác giả đã giúp đọc giả thấy rõ được nội tâm của thụ và công không hề như vẻ ngoài của mình.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Hoắc Hành Chu
- Lạc Hành
Câu chuyện xoay quanh Lạc Hành, một học sinh hiền lành, ẩn chứa tình cảm sâu sắc dành cho Hoắc Hành Chu suốt mười năm. Để có thể gần gũi với người trong mộng, Lạc Hành đã tìm mọi cách chuyển đến Nhị Trung học dưới danh nghĩa học sinh trao đổi. Tại đây, cậu gặp lại Hoắc Hành Chu, người có vẻ ngoài bất cần, cao ngạo nhưng lại tinh ý nhận ra sự bất thường từ Lạc Hành. Ban đầu, giữa họ có những hiểu lầm do Lạc Hành cố tình giấu giếm cảm xúc và quá khứ bất hạnh. Tuy nhiên, qua những tương tác ở trường, Hoắc Hành Chu dần phát hiện ra nội tâm yếu mềm và kiên cường của Lạc Hành, từ đó âm thầm chăm sóc và bảo vệ cậu. Câu chuyện là hành trình hai người khám phá và chấp nhận tình cảm dành cho nhau, cùng nhau chữa lành vết thương lòng và tận hưởng một thời thanh xuân tươi đẹp, ngọt ngào tại trường học.
Đây là một câu chuyện ngọt ngào về tình yêu thầm mến kéo dài mười năm, được thể hiện qua ngòi bút thuần thục của tác giả. Mạch truyện tập trung vào quá trình Lạc Hành từ sự e dè, kiêu ngạo giả tạo để giấu đi tình cảm, đến việc mở lòng và đón nhận tình yêu của Hoắc Hành Chu. Công Hoắc Hành Chu ban đầu có vẻ cao ngạo, thích trào phúng nhưng lại là người dịu dàng, chu đáo, âm thầm bù đắp những thiếu thốn tình cảm cho thụ. Câu chuyện còn khám phá nội tâm phức tạp của cả hai nhân vật, không như vẻ bề ngoài, mang đến cảm giác ấm áp và chữa lành.
Dù được đánh giá là ngọt, truyện vẫn có những điểm có thể gây khó chịu. Việc thụ Lạc Hành ban đầu còn chưa rõ ràng tình cảm của mình hoặc cố tình che giấu quá kỹ có thể khiến độc giả cảm thấy hơi chậm chạp. Tính cách công Hoắc Hành Chu ban đầu khá trào phúng, đôi khi hơi quá đáng, cùng với việc thụ có tuổi thơ bất hạnh và mẹ của cậu có hành vi bạo lực, gây ra nhiều uất ức và gánh nặng tâm lý cho Lạc Hành. Một số tình tiết hiểu lầm nhỏ giữa các nhân vật phụ cũng làm chậm nhịp truyện, và sự thiếu giao tiếp ban đầu của thụ có thể làm người đọc sốt ruột.
Êi, đọc khúc đầu tui kiểu muốn tua nhanh á. Thụ thì cứ kiểu 10 năm yêu thầm xong gặp lại thì giả vờ chảnh, công thì cứ cái kiểu cà khịa nghe muốn đấm mà được cái đẹp trai nên tạm tha. Rồi cái mẹ của thụ toxic bá cháy, đọc mà thấy mệt dù biết sau này chắc chắn sẽ ngọt ngào. Mấy bạn học xung quanh thì cũng 'trà xanh' lắm lời, cứ buôn chuyện bậy bạ làm thụ bị hiểu lầm. Nhiều lúc thấy drama kiểu cũ quá, hơi 'mệt' với mấy pha 'mặt lạnh' để che giấu.
- **Chương 1: Nghịch Thủy Hành Châu [1]** Hoắc Hành Chu bị thầy Trình Lợi Dân mắng vì những lời trào phúng gây gổ với học sinh lớp Tám. Thầy Trình yêu cầu Hoắc Hành Chu đi đón học sinh mới chuyển đến tên Lạc Hành. Trên đường đi, Hoắc Hành Chu và Phùng Giai bàn tán về học sinh mới. Hoắc Hành Chu tỏ ra bất cần, thậm chí thách thức rằng nếu học sinh mới có thể 'leo lên đầu' hắn, hắn sẽ nhảy lầu.
- **Chương 2: Nghịch Thủy Hành Châu 2** Lạc Hành xuống xe buýt với vẻ mệt mỏi và suýt ngã do chân tê, sau đó được Hoắc Hành Chu đón. Lạc Hành rất vui mừng nhưng cố gắng giấu diếm cảm xúc, tỏ ra kiêu ngạo. Hoắc Hành Chu thấy Lạc Hành nhỏ con, đỏ mặt và nghĩ cậu là học sinh ngoan học dốt. Lạc Hành giải thích mình là học sinh trao đổi. Khi vào lớp, Hoắc Hành Chu mang giúp đồ nặng cho Lạc Hành và trêu chọc cậu. Trương Huyền, bạn cùng bàn mới của Lạc Hành, cố tình gây sự. Lạc Hành ban đầu kiềm chế nhưng sau đó phản ứng gay gắt khi Trương Huyền quá đáng. Hoắc Hành Chu can thiệp, đá ghế Trương Huyền. Lạc Hành cảm ơn Hoắc Hành Chu, nhưng Hoắc Hành Chu lại trêu cậu gọi hắn là 'anh'.
- **Chương 3: Nghịch Thủy Hành Châu 3** Lạc Hành từ chối gọi 'anh' và lặng lẽ bỏ đi. Diệp Tiếu Tiếu, lớp trưởng, đưa bài thi tháng và thẻ ăn uống cho Lạc Hành, nhưng Lạc Hành từ chối nhận thẻ vì không muốn vướng mắc. Sau giờ học, Lạc Hành nhận được tin nhắn thoại về việc mẹ cậu đến trường cũ gây chuyện và đánh hiệu trưởng, khiến cậu lo lắng. Lạc Hành ở lại lớp làm bài thi và dùng máy tính làm công việc phiên dịch để kiếm tiền sinh hoạt. Hoắc Hành Chu quay lại, thấy Lạc Hành và tặng trà sữa 'nhận lỗi' vì đã 'bắt nạt' cậu, tuy nhiên lại tiếp tục trêu chọc Lạc Hành vì thái độ 'thù dai' của cậu.