Thể loại: Quân nhân, hài, đô thị
Converter: ngocquynh520
Editor: rosely, Băng Châu, Gothickat, minhminh0607, Diễm Diễm
Giới thiệu:
Trên thế giới điều xui xẻo nhất là cái gì?
Làm tú bà, lại bị bạn trai cho đội mũ xanh? NO!
Khốn kiếp, lúc mới gặp bà đây, sao hắn không chê đi?
Đi uống rượu, bị người ta bỏ thuốc, ngớ ngẩn qua đêm với đàn ông? NO!
Đó là anh chàng đẹp trai lại còn thật dũng mãnh nữa chứ, không thiệt thòi, thế mà con mẹ nó lại quá đau? Cầm thú!
Nhưng là ———
Ai có thể nói cho cô, hai trăm đồng trên đầu giường là sao hả? Cho dù đó có là chủ tịch Mao đẹp trai đi nữa thì Mạnh Phục Linh vẫn không thể nhịn mà xổ ra một câu chửi tục.
“Con mẹ nó!"
————
Nếu sớm biết rằng anh là quân khu trưởng quyền cao chức trọng, quân hàm trung tướng, là đại gia quyền thế nhất thủ đô, cô làm sao dám ở văn phòng trong quân khu cho anh một đấm chứ. Nếu sớm biết rằng là như thế này, cho dù bị làm nhục, bị chửi, bị đánh thì vẫn nhịn là chính.
Nhưng ai biết được.
Đường đường là quân khu trưởng, ngủ một đêm trả có hai trăm là sao?
—————
Anh cũng là người giàu có ba đời, có tiếng cũng có miếng
Một mặt, anh dựa vào năng lực của chính bản thân trở thành nhân vật số một trong quân khu, là bộ đội đặc chủng trong thần thoại.
Một mặt, anh là người điều hành phía sau của tập đoàn xuyên quốc gia, một tay làm mưa làm gió trên thương trường.
Nhưng, gặp phải cô hũ nữ từng trải vô lương tâm mà mình dùng hai trăm đồng để qua đêm, anh cũng là bó tay không biện pháp.
“Anh có thể cho tôi biết, đường đường là quân khu trưởng của nước Trung Hoa, là sĩ quan cao cấp, tại sao ngủ với bản tiểu thư một đêm lại trả có hai trăm đồng hả?”
Người đàn ông có gương mặt anh tuấn tối sầm: “Lúc đó tiền mặt mang theo trên người chỉ có bấy nhiêu”.
“Vậy sao không để séc lại?”
“Không mang theo”
“…”
“Sao mà hỏi nhiều thế? Sớm biết vậy cả hai trăm cũng không cho, đánh cho ngất đi, ai cũng không biết là ai.”
Đồng Trác Khiêm, anh có biết xấu hổ không, thật tiếc cho anh có một cái tên văn nhã như vậy”
“Em không phải là tiểu thư sao?”
“Là má mì”
“Làm má mì á?”
“Cứ cho là vậy đi”
“Đường đường là con gái của trưởng ban hậu cần, lại đi làm má mì, trưởng phòng Mạnh không cho em cơm ăn à ?”
“Đó là kiêm nhiệm”
‘’…..”
Một buổi sáng ngoài ý muốn, người lớn hai nhà bức hôn, một vài lời làm sao có thể giải thích rõ ràng.
Nói tóm lại, đây là câu chuyện về một người đàn ông anh tuấn cao ngạo, tính tình khó chịu cùng một người phụ nữ không có bút mực nào tả được.
Converter: ngocquynh520
Editor: rosely, Băng Châu, Gothickat, minhminh0607, Diễm Diễm
Giới thiệu:
Trên thế giới điều xui xẻo nhất là cái gì?
Làm tú bà, lại bị bạn trai cho đội mũ xanh? NO!
Khốn kiếp, lúc mới gặp bà đây, sao hắn không chê đi?
Đi uống rượu, bị người ta bỏ thuốc, ngớ ngẩn qua đêm với đàn ông? NO!
Đó là anh chàng đẹp trai lại còn thật dũng mãnh nữa chứ, không thiệt thòi, thế mà con mẹ nó lại quá đau? Cầm thú!
Nhưng là ———
Ai có thể nói cho cô, hai trăm đồng trên đầu giường là sao hả? Cho dù đó có là chủ tịch Mao đẹp trai đi nữa thì Mạnh Phục Linh vẫn không thể nhịn mà xổ ra một câu chửi tục.
“Con mẹ nó!"
————
Nếu sớm biết rằng anh là quân khu trưởng quyền cao chức trọng, quân hàm trung tướng, là đại gia quyền thế nhất thủ đô, cô làm sao dám ở văn phòng trong quân khu cho anh một đấm chứ. Nếu sớm biết rằng là như thế này, cho dù bị làm nhục, bị chửi, bị đánh thì vẫn nhịn là chính.
Nhưng ai biết được.
Đường đường là quân khu trưởng, ngủ một đêm trả có hai trăm là sao?
—————
Anh cũng là người giàu có ba đời, có tiếng cũng có miếng
Một mặt, anh dựa vào năng lực của chính bản thân trở thành nhân vật số một trong quân khu, là bộ đội đặc chủng trong thần thoại.
Một mặt, anh là người điều hành phía sau của tập đoàn xuyên quốc gia, một tay làm mưa làm gió trên thương trường.
Nhưng, gặp phải cô hũ nữ từng trải vô lương tâm mà mình dùng hai trăm đồng để qua đêm, anh cũng là bó tay không biện pháp.
“Anh có thể cho tôi biết, đường đường là quân khu trưởng của nước Trung Hoa, là sĩ quan cao cấp, tại sao ngủ với bản tiểu thư một đêm lại trả có hai trăm đồng hả?”
Người đàn ông có gương mặt anh tuấn tối sầm: “Lúc đó tiền mặt mang theo trên người chỉ có bấy nhiêu”.
“Vậy sao không để séc lại?”
“Không mang theo”
“…”
“Sao mà hỏi nhiều thế? Sớm biết vậy cả hai trăm cũng không cho, đánh cho ngất đi, ai cũng không biết là ai.”
Đồng Trác Khiêm, anh có biết xấu hổ không, thật tiếc cho anh có một cái tên văn nhã như vậy”
“Em không phải là tiểu thư sao?”
“Là má mì”
“Làm má mì á?”
“Cứ cho là vậy đi”
“Đường đường là con gái của trưởng ban hậu cần, lại đi làm má mì, trưởng phòng Mạnh không cho em cơm ăn à ?”
“Đó là kiêm nhiệm”
‘’…..”
Một buổi sáng ngoài ý muốn, người lớn hai nhà bức hôn, một vài lời làm sao có thể giải thích rõ ràng.
Nói tóm lại, đây là câu chuyện về một người đàn ông anh tuấn cao ngạo, tính tình khó chịu cùng một người phụ nữ không có bút mực nào tả được.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Đồng Trác Khiêm
- Mạnh Phục Linh
Mạnh Phục Linh, một cô gái cá tính làm chủ quán bar và là con gái của trưởng ban hậu cần, phát hiện bạn trai Thẩm Giai Thành ngoại tình. Trong cơn say rượu sau đó, cô vô tình qua đêm với Đồng Trác Khiêm, một quân khu trưởng quyền lực, người đã để lại 200 đồng trên đầu giường. Cuộc đời cô càng thêm rắc rối khi bị cha ép vào quân đội và bất ngờ gặp lại Đồng Trác Khiêm với tư cách thủ trưởng của mình. Mối quan hệ giữa họ bắt đầu từ những hiểu lầm, đối đầu hài hước, và dần phát triển trong môi trường quân ngũ khắc nghiệt, đồng thời phải đối mặt với những rắc rối từ bạn trai cũ và những thế lực thù địch.
Nam nữ chính đều sở hữu địa vị và quyền lực cao trong xã hội. Nữ chính Mạnh Phục Linh có khả năng ứng biến nhanh nhạy, tính cách mạnh mẽ, tháo vát. Nam chính Đồng Trác Khiêm là quân khu trưởng quyền cao chức trọng, có thế lực lớn cả trong quân đội lẫn thương trường.
Truyện có nhiều tình huống hài hước, tạo tiếng cười sảng khoái, đặc biệt là những màn đối đáp 'khó đỡ' giữa Mạnh Phục Linh và Đồng Trác Khiêm. Nữ chính có tính cách thẳng thắn, độc lập và không ngại đối đầu, điều này khiến cô trở nên cuốn hút. Mối quan hệ giữa hai nhân vật chính phát triển theo hướng 'oan gia ngõ hẹp' nhưng lại đầy thú vị. Các tình huống kịch tính được giải quyết khá nhanh gọn, mang lại cảm giác thoải mái cho người đọc.
Motif 'tình một đêm' và 'cưới trước yêu sau' khá quen thuộc, có thể khiến độc giả cảm thấy cũ kỹ. Cách nam chính đối xử với nữ chính ban đầu có phần độc đoán và hơi 'cầm thú' (theo lời nữ chính), đặc biệt là việc để lại 200 đồng hay dùng bạo lực nhẹ (tát đầu, đánh mông). Tình tiết nữ chính bị cha ép vào quân đội còn hơi gượng ép. Việc nữ chính dễ dàng bị bỏ thuốc cũng là một điểm trừ về mặt logic.
Ủa, má ơi, cái vibe 'má mì gặp quân khu trưởng, xong để lại 200 đồng' nghe nó 'old-fashioned' hết sức. Nam chính Đồng Trác Khiêm thì bá đạo quá đà, kiểu 'tát đầu, đánh mông' xong còn giam giữ người khác là sao? Cringe quá thể! Nữ chính Mạnh Phục Linh tuy mạnh mẽ nhưng cũng có lúc hơi bị động, kiểu bị dồn vào thế khó rồi chờ nam chính ra tay. Cốt truyện có vẻ hơi 'cẩu huyết' với mấy tình tiết kiểu này, không được fresh lắm đâu.
- **Chương 1: Chỉ chơi đùa một tí mà thôi:** Mạnh Phục Linh, một cô gái làm má mì (tú bà quán bar) và là con gái trưởng ban hậu cần, phát hiện bạn trai Thẩm Giai Thành ngoại tình với Tô Hoán Nhiên. Sau một màn đối đầu căng thẳng, cô tát Tô Hoán Nhiên và dùng một cú đá hiểm hóc vào hạ bộ của Thẩm Giai Thành sau khi hắn đòi chia tay vì cô làm nghề 'má mì' và chưa 'lên giường' với hắn.
- **Chương 2: Bỏ rơi?:** Mạnh Phục Linh trở lại quán bar trong tâm trạng thất tình, uống rượu đến say mèm. Cô uống hết nửa chai rượu ngoại đắt tiền và lảo đảo bước ra đường trong cơn say, buồn bã về mối quan hệ tan vỡ và lời nói cay nghiệt của bạn trai cũ.
- **Chương 3: Bị bỏ thuốc:** Trong cơn say, Mạnh Phục Linh ói trước đầu xe của Đồng Trác Khiêm, một quân khu trưởng. Người của anh kéo cô lên xe và phát hiện cô đã bị bỏ thuốc. Trong tình trạng mê man, Phục Linh chủ động sờ mó Đồng Trác Khiêm, khiến anh phải đưa cô đến khách sạn để giải quyết tình huống.