Đức Phật và nàng
Tên gốc: Không phụ Như Lai không phụ khanh
Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di)
Đây là câu truyện nói về tình yêu của một vị Đạt ma và 1 cô nàng đến từ thế kỷ 21. Tình yêu của chàng dành cho phật tổ ngày càng giảm đi và tình yêu dành cho nàng ngày càng lớn, lớn tới mức sau đó đã chiếm trọn trái tim chàng.
Tác giả viết truyện là người có hiểu biết rộng và có những cái nhìn sâu sắc nên khi đọc bạn có cảm giác mình đang là người chứng kiến, người trải qua những thăng trầm cảm xúc của nhân vật.
Truyện hay tới mức bạn sẽ phải nghẹn ngào khi đọc, nước mắt rơi mà bạn không biết, trái tim quặn đau như chưa bao giờ bị đau như thế, là cảm giác ngọt ngào thăng hoa khi nhân vật hạnh phúc.
Lời khuyên cho những ai có ý định đọc truyện này là không nên đọc. Không phải vì truyện không hay mà vì bạn cần có một trái tim khỏe để có thể đau đớn và chờ đợi cùng người vật.
Giới thiệu những lời bình về cuốn tiểu thuyết “Đức Phật và nàng”:
- “Dư vị ngọt ngào của cuốn sách an ủi rất nhiều cõi lòng đang rối bời vì mỏi mệt của tôi.”
- “Cuốn sách của Tiểu Xuân, tựa hồ bàn tay kì diệu, xua tan lớp bụi thời gian, tái hiện những diện mạo sống động từ quá khứ”.
- “Được thấy họ vui cười, than khóc, được thấy họ hạnh phúc, đau khổ, bất chợt có ảo giác mình đang hiện hữu ở thời đại ấy”.
- “Mười năm lại mười năm, đời người có được bao lần mười năm để chờ đợi? Vậy mà tác phẩm cho thấy, chờ đợi cũng là một nét đẹp quyến rũ của tình yêu, được xây đắp bởi chân tình và đức tin”.
- “Rajiva vẫn bình thản trước tháng năm, chờ đợi cô gái mà vì nàng Rajiva tình nguyện bị đày xuống, dù là tầng sâu nhất của địa ngục.”
- “Đó là thứ tình cảm rất đời, không yêu không giận không xúc cảm, sao có thể từ tâm, sao có thể bác ái, sao có thể phổ độ chúng sinh”.
Tên gốc: Không phụ Như Lai không phụ khanh
Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di)
Đây là câu truyện nói về tình yêu của một vị Đạt ma và 1 cô nàng đến từ thế kỷ 21. Tình yêu của chàng dành cho phật tổ ngày càng giảm đi và tình yêu dành cho nàng ngày càng lớn, lớn tới mức sau đó đã chiếm trọn trái tim chàng.
Tác giả viết truyện là người có hiểu biết rộng và có những cái nhìn sâu sắc nên khi đọc bạn có cảm giác mình đang là người chứng kiến, người trải qua những thăng trầm cảm xúc của nhân vật.
Truyện hay tới mức bạn sẽ phải nghẹn ngào khi đọc, nước mắt rơi mà bạn không biết, trái tim quặn đau như chưa bao giờ bị đau như thế, là cảm giác ngọt ngào thăng hoa khi nhân vật hạnh phúc.
Lời khuyên cho những ai có ý định đọc truyện này là không nên đọc. Không phải vì truyện không hay mà vì bạn cần có một trái tim khỏe để có thể đau đớn và chờ đợi cùng người vật.
Giới thiệu những lời bình về cuốn tiểu thuyết “Đức Phật và nàng”:
- “Dư vị ngọt ngào của cuốn sách an ủi rất nhiều cõi lòng đang rối bời vì mỏi mệt của tôi.”
- “Cuốn sách của Tiểu Xuân, tựa hồ bàn tay kì diệu, xua tan lớp bụi thời gian, tái hiện những diện mạo sống động từ quá khứ”.
- “Được thấy họ vui cười, than khóc, được thấy họ hạnh phúc, đau khổ, bất chợt có ảo giác mình đang hiện hữu ở thời đại ấy”.
- “Mười năm lại mười năm, đời người có được bao lần mười năm để chờ đợi? Vậy mà tác phẩm cho thấy, chờ đợi cũng là một nét đẹp quyến rũ của tình yêu, được xây đắp bởi chân tình và đức tin”.
- “Rajiva vẫn bình thản trước tháng năm, chờ đợi cô gái mà vì nàng Rajiva tình nguyện bị đày xuống, dù là tầng sâu nhất của địa ngục.”
- “Đó là thứ tình cảm rất đời, không yêu không giận không xúc cảm, sao có thể từ tâm, sao có thể bác ái, sao có thể phổ độ chúng sinh”.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Kumalajiba
- Kumarajiva
- Rajiva
- Ngải Tình
Hệ thống cấp bậc tu luyện Phật giáo được đề cập bao gồm Sa di (Sramanera) dành cho người mới xuất gia từ 7-20 tuổi, Tỷ khâu (Bhikkhu) dành cho người đã thọ đại giới, và các Đại sư truyền giới (Khosha) có đủ tư cách truyền giới và xuống tóc cho người khác. Đây là các danh xưng và cấp độ trong giới luật tu hành của Tăng Ni, không liên quan đến phép thuật hay công pháp tu luyện.
Ngải Tình, một nghiên cứu sinh lịch sử thế kỷ 21, vô tình du hành thời gian đến Tây Vực thời Ngũ Hồ thập lục quốc. Tại đây, cô gặp gỡ tiểu hòa thượng Kumalajiba (sau này là Kumarajiva) và mẹ là ni cô Jiba. Cô bắt đầu hành trình khám phá thế giới cổ đại, dạy tiếng Hán và học tiếng Tochari với Kumalajiba. Dần dần, cô nhận ra Kumalajiba chính là cao tăng Kumarajiva lừng danh trong lịch sử. Cốt truyện xoay quanh sự phát triển tình cảm giữa Ngải Tình và Kumarajiva, những thách thức về thời gian, không gian, thân phận và định mệnh, cùng với những khám phá về văn hóa, lịch sử và Phật giáo Tây Vực. Các sự kiện nổi bật bao gồm cuộc luận chiến của Kumalajiba tại Wensu, những tác động vô ý của Ngải Tình lên lịch sử (như việc đặt tên tiếng Hán cho Kumarajiva và gợi ý kiến trúc Thiên Phật động Kizil), và hành trình đến Khâu Từ - quê hương của Kumarajiva.
Nữ chính Ngải Tình có kiến thức vượt thời đại về lịch sử, khoa học, y học, triết học hiện đại và các phát minh tương lai, giúp cô giải thích các hiện tượng, dự đoán sự kiện và thậm chí vô tình ảnh hưởng đến các chi tiết lịch sử (như tên gọi Kumarajiva, kiến trúc Thiên Phật động Kizil). Nam chính Kumarajiva sở hữu trí tuệ siêu phàm, khả năng ghi nhớ và học hỏi ngôn ngữ vượt trội, giúp cậu tiếp thu mọi thứ một cách nhanh chóng và sâu sắc.
Đây là một câu chuyện tình yêu đầy cảm xúc, sâu sắc và lay động lòng người, được dệt nên từ sự giao thoa giữa lịch sử, văn hóa và tôn giáo. Tác giả có khả năng miêu tả nội tâm nhân vật tinh tế, khiến người đọc như được sống trong từng khoảnh khắc vui buồn, thăng trầm của họ. Mối quan hệ giữa Ngải Tình và Kumarajiva phát triển một cách tự nhiên, đáng yêu và đầy trắc trở, để lại dư vị ngọt ngào xen lẫn nghẹn ngào. Truyện giàu chi tiết lịch sử và văn hóa Tây Vực, đặc biệt là Phật giáo, mang đến một cái nhìn sâu sắc về một thời đại xa xưa.
Truyện có thể khiến người đọc đau đớn và day dứt vì những thử thách, trở ngại trong tình yêu giữa hai nhân vật chính, đặc biệt là sự khác biệt về thời gian, thân phận và tôn giáo. Đôi khi, sự can thiệp của nữ chính vào lịch sử có vẻ hơi 'quá' so với vai trò một 'khách qua đường', dù cô đã cố gắng thận trọng. Một số chi tiết về kiến thức hiện đại của nữ chính được áp dụng một cách khá dễ dàng, có thể làm giảm tính chân thực, dù điều đó là 'bàn tay vàng' của cô.
Phần đầu truyện có thể hơi dài dòng với việc nữ chính lạc đường và vật lộn với ngôn ngữ, thiếu 'drama' nhanh chóng. Mối tình 'cô - trò' và giữa người phàm - người tu hành, lại còn chênh lệch tuổi tác (dù là tuổi đời ở thế giới cũ) có thể gây 'cấn' cho một số bạn Gen Z. Các đoạn giải thích lịch sử, Phật pháp đôi khi hơi học thuật, dễ khiến người đọc muốn 'skip' nếu không quá quan tâm. Nữ chính đôi khi hơi 'ngây thơ' hoặc 'overthinking' khiến người đọc cảm thấy 'cringe' hay 'khó đỡ' trong một vài tình huống.
- Chương 1: Ngải Tình, một nghiên cứu sinh lịch sử thế kỷ 21, trong lần thử nghiệm vượt thời gian thứ ba đã tiếp đất thành công nhưng lại rơi vào một sa mạc hoang vu không người. Thiết bị vượt thời gian bị hỏng, cô rơi vào tuyệt vọng giữa cảnh trời tối dần, không có thức ăn hay nước uống. May mắn, cô nhìn thấy ánh lửa trại từ xa và cố gắng tiếp cận trước khi kiệt sức, sau đó lịm đi.
- Chương 2: Tỉnh lại trong lán trại của một bộ lạc du mục Tây Vực, Ngải Tình bối rối vì bất đồng ngôn ngữ. Cô được cung cấp thức ăn và sau đó gặp ni cô Jiba cùng tiểu hòa thượng Kumalajiba, những người có thể giao tiếp bằng tiếng Hán lơ lớ. Ngải Tình nhận thấy vẻ bất phàm của hai mẹ con và bắt đầu băn khoăn về địa điểm, thời đại mình đang ở, cũng như thân phận của họ.
- Chương 3: Sáng hôm sau, đoàn người tiếp tục lên đường. Ngải Tình được đổi sang trang phục địa phương và bắt đầu tìm hiểu về thế giới mình đang ở thông qua Kumalajiba. Cô dần xác định được mình đang ở Tây Vực, thời kỳ Ngũ Hồ thập lục quốc (ban đầu nhầm là nhà Tần). Cô đề nghị dạy tiếng Hán cho Kumalajiba để đổi lại việc học tiếng Tochari, từ đó tạo nên mối liên kết đặc biệt giữa hai người.