Đối tượng hẹn hò đúng là chính mình trước kia ngữ văn lão sư.
“ Lão sư, thật là đúng dịp a, ngươi cũng là đến ra mắt? Đi theo quy trình đúng không, ta hiểu. ”
“ Lão sư, xem phim sao? ”
“ Lão sư, ta đưa ngươi trở về đi. ”
“ Lão sư, tay của ngươi thật nhỏ a. ”
“ Lão sư, trên người ngươi có một cỗ dễ ngửi hương khí. ”
“ Lão sư, thật là đúng dịp a, ngươi cũng là đến ra mắt? Đi theo quy trình đúng không, ta hiểu. ”
“ Lão sư, xem phim sao? ”
“ Lão sư, ta đưa ngươi trở về đi. ”
“ Lão sư, tay của ngươi thật nhỏ a. ”
“ Lão sư, trên người ngươi có một cỗ dễ ngửi hương khí. ”
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
Một chàng trai trẻ, Chu Gia, bị mẹ thúc giục đi xem mắt sau khi tốt nghiệp đại học. Anh bất ngờ gặp lại giáo viên ngữ văn cấp 3 của mình, Trần Uyển Hân, người cũng đang bị mẹ thúc ép xem mắt. Cả hai đều bối rối và quyết định "đi theo quy trình" cho xong chuyện. Tuy nhiên, sự trùng hợp lặp lại khi họ lại bị sắp xếp xem mắt lần nữa, dẫn đến những buổi đi chơi, xem phim và trò chuyện gần gũi hơn. Chu Gia bắt đầu nhận ra những rung động đặc biệt với Trần lão sư, còn Trần Uyển Hân cũng dần bối rối trước sự quan tâm chân thành và những lời trêu chọc của học trò cũ. Mối quan hệ giữa thầy và trò cũ từ từ phát triển trong không khí ngại ngùng và lãng mạn nhẹ nhàng.
Truyện mang lại cảm giác nhẹ nhàng, hài hước và rất đáng yêu. Mối quan hệ giữa Chu Gia và Trần Uyển Hân được xây dựng một cách tự nhiên, từ sự bối rối ban đầu đến những rung động dần nảy nở. Các đoạn đối thoại dí dỏm, đặc biệt là những lời trêu chọc và nịnh nọt của Chu Gia dành cho Trần lão sư, tạo nên tiếng cười và sự ấm áp. Cách tác giả miêu tả nội tâm giằng xé của cả hai, đặc biệt là sự ngại ngùng của Trần Uyển Hân khi đối diện với tình cảm mới lạ từ học trò cũ, rất chân thực và dễ đồng cảm. Bối cảnh đô thị hiện đại, với áp lực từ gia đình và cuộc sống công sở, cũng được lồng ghép khéo léo, khiến câu chuyện thêm phần gần gũi.
Mặc dù câu chuyện có điểm sáng, nhưng cũng có một số tình tiết hơi lặp lại, đặc biệt là việc Chu Gia và Trần Uyển Hân liên tục "tình cờ" gặp nhau trong các buổi xem mắt do bà mối nhầm lẫn, có thể khiến người đọc cảm thấy thiếu tính đột phá. Một số lời thoại của Chu Gia, dù mang tính hài hước, đôi khi hơi quá lố và thiếu tinh tế. Việc Trần Uyển Hân liên tục tự phủ nhận cảm xúc của mình và giữ khoảng cách "thầy trò" có thể khiến mạch truyện tiến triển hơi chậm, dù điều này cũng thể hiện sự thận trọng của nhân vật. Việc tác giả sử dụng các chi tiết nhỏ để gợi cảm giác lãng mạn đôi khi hơi cường điệu.
Ulatr, cái truyện này vibe hơi cũ rồi. Kiểu 'thầy trò luyến' nhưng mà mãi không chịu tới với nhau, cứ lòng vòng 'tình cờ' gặp nhau xong lại ngại. Anh nam chính thì kiểu dẻo mồm nịnh bợ, nghe hơi sến sẩm với hơi 'simp' quá đôi khi. Chị nữ chính thì cứ bị áp lực 'ế' từ gia đình, xong lại còn suy nghĩ phức tạp quá trời, mãi không dám bước ra khỏi vùng an toàn. Đáng ra cứ thẳng thắn dating thử xem sao, chứ cứ 'đi theo quy trình' xong lại ngồi nghĩ lung tung thì bao giờ mới có bồ. Nói chung là, xem giải trí thì được, nhưng mà mấy tình tiết hơi drama nhẹ với mấy cái 'chemistry' chậm chạp quá làm tui hơi tụt mood.
- Chương 1: Chu Gia (22 tuổi) bị mẹ ép đi xem mắt, đối tượng là giáo viên ngữ văn cấp 3 của anh, Trần Uyển Hân (27 tuổi). Cả hai đều sốc và xấu hổ khi nhận ra nhau tại buổi xem mắt ở quán cà phê, nhưng vẫn quyết định "đi theo quy trình".
- Chương 2: Trần Uyển Hân cảm thấy vô cùng xấu hổ khi đối mặt với học trò cũ. Chu Gia cố gắng làm dịu không khí, trò chuyện và đấm bóp lưng cho cô. Họ đều than thở về việc bị gia đình thúc giục tìm đối tượng, và Trần Uyển Hân coi buổi xem mắt này như một sự nhầm lẫn.
- Chương 3: Trần Uyển Hân quyết định "tư vấn" cho Chu Gia, than thở về công việc và cuộc sống. Cô mời Chu Gia tham gia chuyến đi leo núi của trường. Chu Gia nịnh nọt và tranh trả tiền. Khi đưa cô về, Chu Gia buột miệng khen cô xinh đẹp, khiến Trần Uyển Hân đỏ mặt.