Tiểu hài khóc, đại nhân nổi giận:
Đến cùng là ai...
Tại thịt hầm a?!
Cuối những năm 80, Dương Gia thônnhân khí cực kỳ thôn đầu đôngDương Tiểu Quân.
Dương Tiểu Quân nhà mỗi ngày phiêu hội xuất đủ loại mùi thịt, cái này khiến một năm khó khăn gặp được một lần thức ăn mặncác thôn dân ngày ngày chịu giày vò:
Nam nhân nhíu mày, con dâu náo;
Hài tử lăn lộn, cẩu gọi bậy.
Tại sôi trào ồn àorối loạn loạn bên trong,
Dương Tiểu Quân nâng lên súng săn, đạp rút đao, đánh thịt rừng mà đi đi!
Để hắn không hiểu là: Liền đánh cái săn, làm sao còn làm giàu nữa nha?
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Dương Tiểu Quân
- Thục Tuệ
Không có
Dương Tiểu Quân, một thợ săn sống lại vào cuối những năm 80 tại làng Dương Gia, quyết tâm thay đổi cuộc sống nghèo khó của mình và chăm lo cho đại tẩu cùng đứa cháu nhỏ. Anh sử dụng kỹ năng đi săn điêu luyện để kiếm ăn, chống lại những kẻ tiểu nhân trong làng và dần dần làm giàu bằng chính sức lao động của mình.
Sống lại một đời với kinh nghiệm thợ săn dạn dày cùng sự hỗ trợ của hai con chó săn trung thành Hổ Tử và Hai Con Lừa.
Truyện mang đậm không khí nông thôn những năm 80 với văn phong chân thực, khắc họa rõ nét sự khắc nghiệt của cuộc sống thời đó qua những buổi đi săn rừng. Tình cảm gia đình giữa Dương Tiểu Quân và người đại tẩu được xây dựng rất ấm áp và cảm động.
Nhịp độ truyện đôi chỗ còn hơi chậm, việc miêu tả quá kỹ các công đoạn sơ chế thịt có thể khiến độc giả không ưa sự tỉ mỉ quá mức cảm thấy hơi ngán.
Cảm giác như xem một bộ phim tài liệu về nông thôn, thiếu các yếu tố kịch tính kiểu đô thị hiện đại, đọc hơi bị trầm cảm vì cái nghèo trong truyện.
- Dương Tiểu Quân sống lại vào năm 1986, bắt đầu chuyến đi săn đầu tiên với hai chú chó cưng và hạ gục thành công một con lợn rừng.
- Tiểu Quân mang lợn rừng về nhà thì gặp cảnh chị dâu Thục Tuệ đang bị một bà mối xấu xa ép gả cho một người đàn ông đáng ghét.
- Dương Tiểu Quân ra mặt đuổi bà mối đi, bảo vệ chị dâu và cháu nhỏ trước những áp lực của dư luận làng quê.