( Dân quốc + Quân phiệt + Giang hồ + Nhiệt huyết + Chưa nóng!)
Dân mười bảy năm, quan bên trong đại địa đất cằn nghìn dặm, không thu hoạch được một hạt nào, một cái tuyệt vọng người đang đi bộ tại cái này rạn nứt đại địa hành vi, Lạc kiệt mà hạ vong, sông kiệt mà thương vong, núi lở xuyên kiệt, vong chi trưng thu cũng.
Loạn binh, giặc cướp, châu chấu, triệu minh ngẩng đầu nhìn trời chỉ có sáng rực liệt nhật, hắn liếm láp lấy môi khô khốc, làm một cái điên cuồng quyết định!
ps: Tiền kỳ có thể sẽ có chút ít chưa nóng, bất quá rất nhanh liền là nhiệt huyết không ngừng!
Tác giả cũ có bảo đảm!
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
Không có
Triệu Minh, một người hiện đại xuyên không về thời Dân quốc đầy loạn lạc, nơi nạn đói và quân phiệt hoành hành. Dựa vào năng lực đặc biệt 'người chết chi tức' và kỹ năng chiến đấu học hỏi từ những người chết, anh dần trở thành một thế lực quân phiệt từ đống đổ nát của giang hồ.
Người chết chi tức: Có khả năng thu hoạch thông tin, kỹ nghệ và kinh nghiệm sống từ người vừa mới tử vong thông qua việc chạm vào những đốm xanh trên thi thể.
Một tác phẩm dân quốc đầy mùi máu tanh và khói lửa. Cách xây dựng thế giới trần trụi, khắc nghiệt, tập trung vào bản năng sinh tồn thời loạn thế. Nhân vật chính không phải kiểu anh hùng truyền thống mà mang hơi hướm 'phản anh hùng' thực dụng, tàn nhẫn để tồn tại.
Mạch truyện giai đoạn đầu hơi chậm đúng như cảnh báo, bối cảnh quá tối tăm và nghẹt thở, thiếu các tình tiết giải trí hay nhẹ nhàng. Việc lạm dụng các từ ngữ mô tả trần trụi về nạn đói có thể khiến một số độc giả thấy khó chịu.
Kiểu main sống sót nhờ ăn xác và sờ thi khá 'creepy', đọc không quen sẽ thấy hơi ám ảnh. Nhịp độ ban đầu quá chậm, muốn drop nếu không kiên nhẫn nổi.
- Triệu Minh xuyên không vào thời Dân quốc, đối mặt với nạn đói khủng khiếp, phải giết chó hoang và cướp nước để sinh tồn, bắt đầu khám phá ra năng lực 'người chết chi tức' khi chạm vào thi thể.
- Triệu Minh hiểu rõ quy tắc của năng lực ngón tay vàng: chỉ có hiệu quả với người mới chết, kế thừa kỹ nghệ chứ không phải thể chất, và nếu tự tay giết thì kế thừa toàn bộ.
- Triệu Minh gặp Đào Yến, một nạn nhân bị bắt cóc, anh không để cô đi cùng nhưng cuối cùng vẫn để cô đi theo sau khi cô thể hiện sự phục tùng và mong muốn sinh tồn.