Đại Minh Thế Tổ
Tác giả:
Tình trạng:
Còn Tiếp
Sùng Trinh mười sáu năm, Đại Minh cột trụ Tôn Truyền Đình sắp tàn lụi, Lý Tự Thành chiếm cứ Tương Dương, Kiến Nô hung hăng ngang ngược muốn vào Trung Nguyên.
Xem như nghèo túng tôn thất, Chu nghị tịch gầm thét: Lão tử coi như minh thế tổ, lại hưng Đại Minh
Vạn dặm giang sơn, cảnh sắc tú lệ, há lại cho Kiến Nô chà đạp?
Người Hán nhiệt huyết, chưa để nguội, có thể nào đầy đất mùi tanh?
Tiểu thuyết từ mấu chốt: Đại Minh thế tổ không pop-up, Đại Minh thế tổ txt toàn tập download, Đại Minh thế tổ chương mới nhất đọc
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Chu Nghị Tịch
Phụng Quốc Trung úy, Cuối cùng y quan
Chu Nghị Tịch, một tôn thất nhà Minh nghèo rớt mồng tơi thời Sùng Trinh, xuyên không vào thân xác một Phụng Quốc Trung úy. Đối mặt với cảnh loạn lạc, đói kém và sự sụp đổ của Đại Minh, anh tận dụng trí tuệ để kiếm lương thực, chữa bệnh phù chân trong quân đội Tôn Truyền Đình nhằm tạo dựng địa vị, từ đó tìm con đường hưng phục Đại Minh.
Xuyên không, nắm giữ kiến thức hiện đại và các phương pháp chữa bệnh dân gian đơn giản (lá liễu) để lấy lòng quân đội và xây dựng lực lượng.
Truyện viết theo lối lịch sử quân sự xen lẫn yếu tố sinh tồn, khắc họa chân thực sự khốc liệt của cuối thời Minh. Nhân vật chính không phải kiểu bá đạo ngay từ đầu mà là kẻ nghèo rớt mồng tơi, phải 'nhổ lông dê' từ các thế lực khác để tích lũy sức mạnh. Cách tác giả xử lý tình huống 'thanh trừng' dịch bệnh phù chân bằng lá liễu rất thực tế, tạo cảm giác gần gũi.
Nhịp độ truyện đôi lúc hơi chậm ở phần đối thoại. Nhân vật chính hơi quá 'thánh nhân' khi muốn cứu vãn cả cái triều đình đã mục nát. Việc các nhân vật phụ (như Tôn Truyền Đình hay Tần Vương) bị viết hơi dễ bị thuyết phục bởi một kẻ không danh phận có phần thiếu thực tế so với tư duy của người thời phong kiến.
Main hơi bị 'báo thủ' khi đòi nợ triều đình, đọc khúc đấy hơi cringe. Nhưng mà plot twist main làm quân y để farm danh tiếng thì khá cuốn, kiểu 'cứu người tích đức' để làm trùm cuối.
- Chu Nghị Tịch xuyên không thành tôn thất nghèo kiết xác, đối mặt với cảnh đói khổ tại Tây An năm Sùng Trinh thứ 16.
- Chu Nghị Tịch dẫn theo các tôn thất khác đến phủ Tổng đốc Tôn Truyền Đình để đòi tiền lương bị nợ suốt 16 năm.
- Bằng sự khôn khéo, Chu Nghị Tịch dùng lý lẽ và việc chữa bệnh phù chân để mượn được lương thực từ Tôn Truyền Đình, thoát khỏi cảnh chết đói trước mắt.