Độ dài: 232 chương
Thể loại: Cường thủ hào đoạt
Poster by: Petite Cyndi
Nhị thiếu gia nhà họ Doãn có gia thế số một, anh giàu có, đẹp trai, sự nghiệp thành đạt, mà tình trường lại như ý. Mọi thứ có thể coi là hoàn hảo, nhưng duy chỉ bị xuất thân thấp kém của cô vấy bẩn.
Đêm đó, sau cơn say, cô tỉnh lại giữa lúc bị mọi người vây quanh nhìn thấy mình và anh trong tình trạng quần áo không chỉnh tề. Từ nay trở đi, thế giới sụp đổ. Cô bạn gái môn đăng hộ đối với anh ra đi mà lòng còn ôm hận, anh bạn trai thanh mai trúc mã của cô vì cô mà lâm chốn lao tù. Người người chỉ trỏ, bạn bè cách xa, cô đành phải khổ sở ra đi. Đi được vài năm, quay lại cố hương, anh vẫn là chàng công tử nổi bật, còn cô vẫn gánh lấy cái danh bị nguyền rủa, làm bạn bên cạnh chỉ có chiếc xe lăn lạnh lẽo.
Tưởng rằng có thể dừng lại, không có bất cứ liên quan gì đến anh nữa, chẳng ngờ, anh chưa bao giờ buông bỏ nỗi hận, truy đuổi mạnh mẽ, từng bước áp sát. Ngày cô muốn lên máy bay rời đi, anh thản nhiên gọi điện tới, “Tôi đã nghĩ ra một vạn cách trả thù, nhưng tôi phát hiện ra, không có cách nào thú vị hơn là giữ cô ở bên tôi cả đời.” Vì để bảo vệ người thân và gia sản tổ tiên để lại của bạn trai, cô cắn răng, phủ chiếc áo cưới rơi vào tay anh. Sau khi kết hôn, mọi người vẫn thấy bạn gái bên cạnh anh không ngừng thay đổi, đối với vợ thì lạnh lùng hờ hững, thậm chí còn bị nhà báo chụp được ảnh anh đánh vợ đến mức phải nhập viện. Tất cả mọi người đều tưởng rằng cô sẽ bị hành hạ đến chết, ngay cả cô cũng vậy. Nhưng, khi cô mang bệnh nặng, ai ai cũng tránh xa, thì người ở bên cô không rời một bước, lại chính là “người chồng” vẫn luôn coi cô như cái đinh trong mắt. Lúc tính mạng cô treo sợi tóc, cô nhìn thấy gương mặt lún phún râu, hai mắt đỏ hồng của anh, “Cô còn sống, người đang ở cạnh tôi, kể cả chết, tro cốt cũng phải nằm trong tay tôi!”
Rốt cuộc, đây là nỗi hận sâu sắc, hay là sự chiếm hữu có âm mưu từ trước?Lời editor
Đây là truyện cường thủ hào đoạt, nhưng đừng tin vào văn án. Lừa tình đấy:v
Mình chưa đọc hết truyện nên chất lượng thế nào là 50-50, may thì được truyện hay. Trước giờ mình đào hố toàn theo “phong cách” này, chắc bạn nào theo dõi nhà mình lâu ngày thì biết. Đành thế vậy!
Tên truyện là “Cuộc hôn nhân dài lâu” nên dự án này cũng phải lâu dài, các bạn nhìn số chương thì biết đấy. Chắc chắn không nhiều người dám đu, nhưng ai đu theo mình từ bây giờ thì mình yêu lắm ý, hehe.
Thể loại: Cường thủ hào đoạt
Poster by: Petite Cyndi
Nhị thiếu gia nhà họ Doãn có gia thế số một, anh giàu có, đẹp trai, sự nghiệp thành đạt, mà tình trường lại như ý. Mọi thứ có thể coi là hoàn hảo, nhưng duy chỉ bị xuất thân thấp kém của cô vấy bẩn.
Đêm đó, sau cơn say, cô tỉnh lại giữa lúc bị mọi người vây quanh nhìn thấy mình và anh trong tình trạng quần áo không chỉnh tề. Từ nay trở đi, thế giới sụp đổ. Cô bạn gái môn đăng hộ đối với anh ra đi mà lòng còn ôm hận, anh bạn trai thanh mai trúc mã của cô vì cô mà lâm chốn lao tù. Người người chỉ trỏ, bạn bè cách xa, cô đành phải khổ sở ra đi. Đi được vài năm, quay lại cố hương, anh vẫn là chàng công tử nổi bật, còn cô vẫn gánh lấy cái danh bị nguyền rủa, làm bạn bên cạnh chỉ có chiếc xe lăn lạnh lẽo.
Tưởng rằng có thể dừng lại, không có bất cứ liên quan gì đến anh nữa, chẳng ngờ, anh chưa bao giờ buông bỏ nỗi hận, truy đuổi mạnh mẽ, từng bước áp sát. Ngày cô muốn lên máy bay rời đi, anh thản nhiên gọi điện tới, “Tôi đã nghĩ ra một vạn cách trả thù, nhưng tôi phát hiện ra, không có cách nào thú vị hơn là giữ cô ở bên tôi cả đời.” Vì để bảo vệ người thân và gia sản tổ tiên để lại của bạn trai, cô cắn răng, phủ chiếc áo cưới rơi vào tay anh. Sau khi kết hôn, mọi người vẫn thấy bạn gái bên cạnh anh không ngừng thay đổi, đối với vợ thì lạnh lùng hờ hững, thậm chí còn bị nhà báo chụp được ảnh anh đánh vợ đến mức phải nhập viện. Tất cả mọi người đều tưởng rằng cô sẽ bị hành hạ đến chết, ngay cả cô cũng vậy. Nhưng, khi cô mang bệnh nặng, ai ai cũng tránh xa, thì người ở bên cô không rời một bước, lại chính là “người chồng” vẫn luôn coi cô như cái đinh trong mắt. Lúc tính mạng cô treo sợi tóc, cô nhìn thấy gương mặt lún phún râu, hai mắt đỏ hồng của anh, “Cô còn sống, người đang ở cạnh tôi, kể cả chết, tro cốt cũng phải nằm trong tay tôi!”
Rốt cuộc, đây là nỗi hận sâu sắc, hay là sự chiếm hữu có âm mưu từ trước?Lời editor
Đây là truyện cường thủ hào đoạt, nhưng đừng tin vào văn án. Lừa tình đấy:v
Mình chưa đọc hết truyện nên chất lượng thế nào là 50-50, may thì được truyện hay. Trước giờ mình đào hố toàn theo “phong cách” này, chắc bạn nào theo dõi nhà mình lâu ngày thì biết. Đành thế vậy!
Tên truyện là “Cuộc hôn nhân dài lâu” nên dự án này cũng phải lâu dài, các bạn nhìn số chương thì biết đấy. Chắc chắn không nhiều người dám đu, nhưng ai đu theo mình từ bây giờ thì mình yêu lắm ý, hehe.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Doãn Chính Đạc
Lê Diệp, một cô gái xuất thân thấp kém, bị cuốn vào scandal với Nhị thiếu gia nhà họ Doãn, Doãn Chính Đạc. Sự việc này khiến cuộc đời cô sụp đổ, bạn trai thân thiết bị tù oan, bạn gái của Doãn Chính Đạc đau khổ ra đi. Lê Diệp biến mất vài năm rồi trở về với cơ thể tàn tật để chịu tang bà nội, vẫn mang danh tiếng bị nguyền rủa. Doãn Chính Đạc, chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi hận, không ngừng truy đuổi và ép buộc cô vào một cuộc hôn nhân trả thù. Sau khi kết hôn, anh ta vẫn lạnh lùng, hờ hững và thậm chí đánh đập cô trước mặt mọi người. Tuy nhiên, khi Lê Diệp bệnh nặng, Doãn Chính Đạc lại là người duy nhất ở bên, tiết lộ một sự chiếm hữu sâu sắc và một bí ẩn đằng sau mối hận thù này.
Truyện "Cuộc Hôn Nhân Dài Lâu" hứa hẹn một cốt truyện đầy kịch tính và cảm xúc với chủ đề cường thủ hào đoạt, nhưng được hé lộ là có nhiều bất ngờ so với văn án. Sự đối đầu giữa Doãn Chính Đạc và Lê Diệp không chỉ dừng lại ở sự thù hận bề mặt mà còn ẩn chứa những âm mưu và sự chiếm hữu sâu sắc. Sự kiên cường của nữ chính Lê Diệp khi đối mặt với sự khinh miệt, áp bức từ gia đình và nam chính, cùng với bi kịch mất mát người thân và thân thể không lành lặn, tạo nên một chiều sâu cảm xúc. Việc nam chính lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng lại lộ ra sự quan tâm khi nữ chính bệnh nặng cho thấy một sự phát triển tâm lý nhân vật phức tạp và đầy bí ẩn, giữ chân người đọc muốn khám phá sự thật đằng sau mối quan hệ này.
Mở đầu truyện quá nặng nề với sự đau khổ và sỉ nhục dành cho nữ chính Lê Diệp. Việc cô bị gia đình xa lánh, sỉ vả thậm tệ, và đặc biệt là sự tàn nhẫn, thăm dò đến mức độc ác của Doãn Chính Đạc (hắt nước nóng, cố tình làm ngã) có thể khiến nhiều độc giả cảm thấy khó chịu. Mô tả về việc cô bị tàn tật nhưng vẫn bị nghi ngờ là giả vờ càng làm tăng sự uất ức. Tính cách của nam chính ở giai đoạn đầu có vẻ quá cực đoan, vượt qua ranh giới của sự 'ngược' thông thường, tiềm ẩn nguy cơ biến truyện thành một trải nghiệm đọc đầy tiêu cực nếu không có sự giải thích hợp lý sau này. Ngoài ra, việc nữ chính quá im lặng, nhẫn nhịn cũng có thể gây cảm giác ức chế cho người đọc.
Trời ơi, cái vibe truyện này toxic dã man con ngan! Nam chính Doãn Chính Đạc kiểu red flag di động, hành hạ nữ chính Lê Diệp không trượt phát nào, từ chửi bới, hắt nước nóng, đến cố tình làm ngã. Xong rồi còn ép cưới để trả thù nữa chứ, nghe mà muốn drop ngay lập tức! Nữ chính thì cứ yếu đuối, ngồi xe lăn đã khổ rồi còn bị cả nhà lẫn nam chính ghét bỏ, hành hạ. Đọc mà chỉ thấy uất ức với tức anh ách, kiểu này thì yêu đương gì nổi. Quá nhiều drama tiêu cực và hành vi bạo lực, không có tí năng lượng tích cực nào luôn. Mong là sau này có plot twist gỡ gạc chứ không thì nản xĩu!
- Chương 1: Sự trở về sau hai năm: Lê Diệp trở về nhà họ Lê sau hai năm biến mất để chịu tang bà nội. Cô xuất hiện trên xe lăn, gầy gò và đầy vẻ kiên cường nhưng buồn bã. Mọi người trong nhà họ Lê đều dò xét, khinh miệt và chê bai cô vì 'chuyện thị phi' đã xảy ra hai năm trước, sợ cô làm mất mặt gia đình, đặc biệt là khi nhà họ Doãn sắp đến. Doãn Chính Đạc xuất hiện, lạnh lùng, không liếc nhìn Lê Diệp.
- Chương 2: Chạm mặt: Doãn Chính Đạc đến viếng bà nội Lê Diệp cùng ông nội. Anh thể hiện sự chu đáo và khả năng gánh vác việc gia tộc. Ông cụ Doãn nhận ra Lê Diệp và hỏi Doãn Chính Đạc về cô, nhưng anh lạnh lùng phớt lờ, tỏ ra không quan tâm. Điều này củng cố niềm tin của mọi người rằng anh đã quên hoặc khinh thường Lê Diệp.
- Chương 3: Ai mà không hận cô: Ông cụ Doãn thương xót Lê Diệp, cho rằng cô đáng thương và chỉ 'nhất thời làm chuyện hồ đồ'. Tuy nhiên, Doãn Chính Đạc vẫn giữ thái độ lạnh lùng, cho thấy sự hận thù sâu sắc. Trong khi Lê Diệp vẫn quỳ bên linh cữu và niệm kinh, Lê Tuyết Ca là người duy nhất quan tâm đến cô, mang đồ ăn và nước uống. Lê Thiên Tố (chị họ của Lê Diệp) mắng chửi Lê Tuyết Ca vì dám gần gũi Lê Diệp, nhắc lại chuyện Sơ Vũ đã chết vì Lê Diệp, ám chỉ Lê Diệp là người độc ác. Lê Diệp vẫn im lặng, tỏ vẻ không quan tâm đến những lời lăng mạ.