Thể loại: cổ đại triều Thanh, cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, HE
Số chương: 130
Nữ chính: Tố Dĩ 20t/ Nam chính: Đông Tự 28t
Editor: Mạc Thiên Y
Cổ nhân thường có câu người tài thường bị ông trời chèn ép, chịu nhiều cay đắng. Điển hình có thể thấy Tố Dĩ cô cô của Thượng Nghi Cục chính là ví dụ tốt nhất. Từng huấn luyện người ta, từng lo liệu tang sự của Thừa Ân Công*, ngoại trừ chứng bệnh mù mặt** ra, những việc khác không gì là không làm được.
Lăn lộn trong chốn hoàng cung đại nội, chịu chút thiệt thòi không hề gì. Chịu thiệt là phúc, cắn răng là qua hết.Xòe đầu ngón tay đếm ngày, trông chờ thời điểm được thả ra ngoài lấy chồng. Nhưng Vạn Tuế Gia nói, dùng thuận tay, thế là dùng tiếp hai năm… Trong cung làm gì có đạo lý vô duyên vô cớ giữ người lại, một đám cung phi đều liếc xéo nàng. Một đầu là nước sâu, một đầu là lửa nóng, cuộc sống này thật sự là —— không thể nói thành lời!
* Thừa Ân Công: tước vị, cha vợ của vua.
** bệnh mù mặt: mù khả năng nhận diện khuôn mặt.
Số chương: 130
Nữ chính: Tố Dĩ 20t/ Nam chính: Đông Tự 28t
Editor: Mạc Thiên Y
Cổ nhân thường có câu người tài thường bị ông trời chèn ép, chịu nhiều cay đắng. Điển hình có thể thấy Tố Dĩ cô cô của Thượng Nghi Cục chính là ví dụ tốt nhất. Từng huấn luyện người ta, từng lo liệu tang sự của Thừa Ân Công*, ngoại trừ chứng bệnh mù mặt** ra, những việc khác không gì là không làm được.
Lăn lộn trong chốn hoàng cung đại nội, chịu chút thiệt thòi không hề gì. Chịu thiệt là phúc, cắn răng là qua hết.Xòe đầu ngón tay đếm ngày, trông chờ thời điểm được thả ra ngoài lấy chồng. Nhưng Vạn Tuế Gia nói, dùng thuận tay, thế là dùng tiếp hai năm… Trong cung làm gì có đạo lý vô duyên vô cớ giữ người lại, một đám cung phi đều liếc xéo nàng. Một đầu là nước sâu, một đầu là lửa nóng, cuộc sống này thật sự là —— không thể nói thành lời!
* Thừa Ân Công: tước vị, cha vợ của vua.
** bệnh mù mặt: mù khả năng nhận diện khuôn mặt.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Đông Tự
Tố Dĩ, một nữ quan của Thượng Nghi Cục bị mù mặt, vô tình vướng vào một vụ án cung nữ tự tử và sau đó được tiến cử để lo liệu tang sự cho Thừa Ân Công (cha của Hoàng hậu). Trong quá trình này, cô nhiều lần vô tình chạm mặt với Hoàng đế (Đông Tự), người ban đầu không thích cô nhưng dần dần chú ý đến cô vì sự độc đáo và vẻ ngoài giống Thái hậu. Hoàng đế ban cho Tố Dĩ hình phạt "đề linh" (rung chuông) không chỉ để trừng phạt mà còn có thể là cách để giữ cô lại và quan sát. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống đầy rẫy hiểm nguy và tranh đấu trong cung đình, đồng thời là hành trình Tố Dĩ đối mặt với bệnh mù mặt, giữ vững bản thân và vô tình thu hút sự chú ý của Hoàng đế.
Bệnh "mù mặt" của Tố Dĩ giúp nàng tránh được nhiều rắc rối và khiến Hoàng đế chú ý; Duệ thân vương Hoằng Tốn cứu nàng khỏi bị phạt khi phạm thánh giá; Tiểu Công gia Ân Hựu đề nghị giúp đỡ đặc xá và tặng hương bài trừ tà; Trường Mãn Thọ vô tình đẩy Tố Dĩ vào những tình huống giúp nàng tiếp cận Hoàng đế, dù có ý đồ riêng.
Truyện có cốt truyện cung đấu độc đáo với nữ chính có bệnh "mù mặt", bối cảnh triều Thanh được xây dựng chi tiết, tái hiện chân thực đời sống cung đình đầy quy tắc và đấu đá ngầm. Tố Dĩ là một nữ quan thông minh, kiên cường và có chính kiến. Các nhân vật phụ được khắc họa thú vị, tạo nên những tình huống dở khóc dở cười. Tình tiết ban đầu liên quan đến cái chết của cung nữ và hình phạt "đề linh" gây tò mò, hứa hẹn một câu chuyện kịch tính và sự phát triển tình cảm độc đáo.
Bệnh "mù mặt" của nữ chính dù độc đáo nhưng đôi khi tạo ra những tình huống khá khiên cưỡng, đặc biệt là việc nàng không nhận ra Hoàng đế nhiều lần. Một số tình tiết dường như quá thuận lợi cho nữ chính một cách phi lý, ví dụ như việc liên tục "vô tình" gây ấn tượng với các nhân vật quyền lực. Tính cách của một số nhân vật phụ như Trường Mãn Thọ và Tiểu Công gia Ân Hựu được miêu tả khá phóng đại, đôi khi gây cảm giác hài hước quá mức trong bối cảnh cung đình nghiêm túc.
Story hơi drama quá, nhiều tình huống nữ chính 'tình cờ' gặp vua rồi lại 'vô tình' gây ấn tượng. Bệnh mù mặt nghe thì lạ nhưng làm gì mà không nhận ra mặt vua mãi thế, hơi fail logic. Các đoạn thái giám tâng bốc hoặc nói chuyện kiểu cà khịa nghe hơi lố, không tự nhiên lắm. Cung đấu mà kiểu này thì dễ quá, chả thấy hồi hộp gì.
- Chương 1: Tố Dĩ, một Quản Đới cô cô của Thượng Nghi Cục (20t, bị mù mặt), cùng thái giám Trường Mãn Thọ và các thái giám khác vớt xác một cung nữ tự tử tên Thúy Nhi dưới giếng. Thi thể biến dạng, Tố Dĩ nhận dạng nhờ nốt ruồi. Trường Mãn Thọ lợi dụng cơ hội nịnh nọt Tố Dĩ, gợi ý lo lót cho nàng ở Thận Hình Tư, nhưng Tố Dĩ từ chối. Hắn còn phát hiện Tố Dĩ có nét giống Thái hậu ở Sướng Xuân Viên.
- Chương 2: Tố Dĩ về phòng cùng Nữu Tử và Phẩm Xuân. Họ bàn về cái chết của Thúy Nhi và những tranh đấu cung đình. Phẩm Xuân tiết lộ chuyện Mẫn quý nhân hãm hại Thành thường tại. Tố Dĩ suy nghĩ về việc nàng sắp ra cung lấy chồng (Bút thiếp thức). Chương này cũng giới thiệu quy tắc đào tạo cung nữ của Tố Dĩ, rất nghiêm khắc nhưng vì lợi ích của họ.
- Chương 3: Tố Dĩ tiếp tục huấn luyện cung nữ mới, nhấn mạnh quy tắc cung cấm và tầm quan trọng của lễ nghi. Thái giám Trương Lai Thuận (đệ tử Trường Mãn Thọ) đến báo tin Trường Mãn Thọ muốn tiến cử Tố Dĩ lo liệu tang sự của Thừa Ân Công (cha Hoàng hậu) để kiếm "tiền trà rượu" và cơ hội thăng chức. Tố Dĩ ban đầu từ chối vì sợ rắc rối nhưng sau đó chấp nhận. Tố Dĩ nhận thẻ bài đi ra cổng Trinh Thuận Môn để báo tin cho gia đình Thúy Nhi.