Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún
Thể Loại:
Tình trạng:
Full
Tên truyện: 宫斗不如养条狗
Biên tập: Đơn Dương
Chuyện gì xảy ra với hoàng thượng của chúng ta???
Tỉnh dậy và cảm thấy mọi thứ quen thuộc đều trở nên quá to lớn
Cảm thấy thật đáng sợ, thật nhỏ bé,..Khoan, sao trẫm lại trở nên nhỏ bé???
Sao trẫm lại không mặc y phục???
Mà tạo sao lại có cái lồng ở đây? Mùi hôi...Lại còn một đống chó con thế này?
Nhìn xuống, ôi trời...hắn muốn đập đầu cho tỉnh
Mọi chuyện là thế nào đây????
Cuối cùng hắn đã gây nghiệt gì chứ
Biến thành hình dạng như thế này, hắn đã cảm thấy rất vô vọng rồi, đã vậy người mà hắn luôn trân trọng, yêu quý, phía sau vẻ dịu dàng động lòng người lại chính là cây hoa ăn thit người
Những đứa con hiếu thuận, hiền lành, dễ bảo của hắn, tại sao lại có thế ác độc và nhẫn tâm như vậy? Mọi ngày hắn đều dạy dỗ chúng thế nào? Chúng lại biểu hiện như thế nào?
Chẳng lẽ vứt hết cho "cẩu" ăn rồi ư??Ầy không không, bỏ qua câu này
Hắn rất muốn ngửa mặt lên than trời, bao năm qua hắn đã sống trong mù quáng như thế nào, mắt lại mờ thế nào mà lại tin tưởng những kẻ gian dối, ghê tởm này, nhìn không thấu thủ đoạn của một nữ nhân hậu cung? Lại còn nhìn không ra bản thân lại có thế bất công vậy???
Nhưng dưới hình dạng này, hắn đã được mở to mắt, hắn đã hiểu cần làm gì, và cố gắng lấy lại tất cả những gì đã mất, kể cả những gì hắn đã bỏ lỡ
...
Biên tập: Đơn Dương
Chuyện gì xảy ra với hoàng thượng của chúng ta???
Tỉnh dậy và cảm thấy mọi thứ quen thuộc đều trở nên quá to lớn
Cảm thấy thật đáng sợ, thật nhỏ bé,..Khoan, sao trẫm lại trở nên nhỏ bé???
Sao trẫm lại không mặc y phục???
Mà tạo sao lại có cái lồng ở đây? Mùi hôi...Lại còn một đống chó con thế này?
Nhìn xuống, ôi trời...hắn muốn đập đầu cho tỉnh
Mọi chuyện là thế nào đây????
Cuối cùng hắn đã gây nghiệt gì chứ
Biến thành hình dạng như thế này, hắn đã cảm thấy rất vô vọng rồi, đã vậy người mà hắn luôn trân trọng, yêu quý, phía sau vẻ dịu dàng động lòng người lại chính là cây hoa ăn thit người
Những đứa con hiếu thuận, hiền lành, dễ bảo của hắn, tại sao lại có thế ác độc và nhẫn tâm như vậy? Mọi ngày hắn đều dạy dỗ chúng thế nào? Chúng lại biểu hiện như thế nào?
Chẳng lẽ vứt hết cho "cẩu" ăn rồi ư??Ầy không không, bỏ qua câu này
Hắn rất muốn ngửa mặt lên than trời, bao năm qua hắn đã sống trong mù quáng như thế nào, mắt lại mờ thế nào mà lại tin tưởng những kẻ gian dối, ghê tởm này, nhìn không thấu thủ đoạn của một nữ nhân hậu cung? Lại còn nhìn không ra bản thân lại có thế bất công vậy???
Nhưng dưới hình dạng này, hắn đã được mở to mắt, hắn đã hiểu cần làm gì, và cố gắng lấy lại tất cả những gì đã mất, kể cả những gì hắn đã bỏ lỡ
...
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Chu Vũ Đế
- Cổ Thiệu Trạch
- A Bảo
- Đức phi
- Mạnh Tang Du
Hoàng đế Chu Vũ Đế bị trọng thương và hôn mê, linh hồn ông xuyên vào thân xác một chú chó poodle con. Chú chó này sau đó được Đức phi Mạnh Tang Du nhận nuôi và đặt tên là A Bảo. Từ góc nhìn của một thú cưng, Hoàng đế chứng kiến những âm mưu, đấu đá trong hậu cung và triều đình mà trước đây ông không hề hay biết. Ông nhận ra bộ mặt thật của những người thân cận nhất, bao gồm Lương phi Thẩm Tuệ Như và Thẩm thái sư, đồng thời khám phá ra một khía cạnh khác của Đức phi Mạnh Tang Du – một người phụ nữ tưởng chừng kiêu căng, ngạo mạn nhưng lại vô cùng thông minh, ấm áp và chân thành. Hoàng đế, dưới lốt A Bảo, cố gắng tìm cách liên lạc với những người ông tin tưởng để lấy lại thân xác và quyền lực, trong khi dần nảy sinh tình cảm đặc biệt với chủ nhân mới của mình.
Linh hồn Hoàng đế xuyên vào thân xác chó con giúp ông có góc nhìn độc đáo về âm mưu cung đình. Đức phi là người xuyên không hiện đại, có tư duy và thẩm mỹ khác biệt, cùng với sự thông minh và tài năng che giấu.
Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún mang đến một làn gió mới cho thể loại cung đấu bằng cốt truyện độc đáo: linh hồn Hoàng đế trọng sinh thành chó cưng của Đức phi. Điều này tạo ra nhiều tình huống dở khóc dở cười và cho phép Hoàng đế có cái nhìn chân thực, không bị che mắt bởi địa vị hay quyền lực, về những người xung quanh, đặc biệt là các phi tần và quan lại. Sự phát triển tâm lý của Hoàng đế, từ chán ghét hình dạng chó cho đến dần chấp nhận và thậm chí quyến luyến Đức phi, được xây dựng khá tự nhiên và đáng yêu. Đức phi Mạnh Tang Du là một nhân vật rất thú vị: nàng thông minh, sắc sảo, có thủ đoạn trong cung đấu nhưng lại vô cùng ấm áp, dịu dàng và chân thành với chú chó A Bảo của mình. Chính sự đối lập này đã khiến Hoàng đế phải thay đổi cách nhìn nhận về nàng. Các âm mưu, đấu đá trong cung được hé lộ một cách khéo léo, không quá nặng nề nhưng vẫn đủ để tạo kịch tính. Truyện có nhiều đoạn hài hước, cảm động và những phân tích tâm lý khá sâu sắc về lòng người trong chốn cung đình. Tuy nhiên, đôi khi những suy nghĩ của Hoàng đế khi làm chó có thể hơi dài dòng hoặc lặp lại. Tổng thể, đây là một câu chuyện đáng đọc cho những ai yêu thích thể loại cung đấu nhưng muốn tìm kiếm sự tươi mới và yếu tố lãng mạn nhẹ nhàng.
- Chương 1: Thái giám mang chó con đến Bích tiêu cung cho Đức phi Mạnh Tang Du lựa chọn. Đức phi, một linh hồn hiện đại xuyên không, chọn chú chó Poodle màu nâu sôcôla (thực chất là linh hồn của Hoàng đế) và đặt tên là A Bảo. A Bảo ban đầu cảm thấy bị sỉ nhục vì hình dạng chó, nhưng dần dần nhận ra sự dịu dàng và thông minh của Đức phi ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, quyết đoán. Đức phi chăm sóc A Bảo rất tận tâm, khiến A Bảo cảm thấy ấm lòng một cách bất ngờ.
- Chương 2: Tiết lộ A Bảo chính là linh hồn của Hoàng đế Chu Vũ Đế (Cổ Thiệu Trạch), người đã gặp tai nạn và xuyên vào thân xác chó con. Ông bị sốc và hoảng loạn, nhưng dần thích nghi. Từ các cuộc trò chuyện của thái giám, ông biết thân xác thật của mình đang hôn mê nhưng đã 'tỉnh lại' và đang dưỡng thương, nghi ngờ có thế thân hoặc bị đoạt xá. Ông cố tình tỏ ra đáng yêu để được Đức phi chọn, mong có cơ hội điều tra. Ông ấn tượng trước vẻ đẹp và sự chăm sóc ân cần của Đức phi dành cho mình, đồng thời nhận ra nàng không hề đơn giản như vẻ ngoài.
- Chương 3: A Bảo (Hoàng đế) tiếp tục thích nghi với cuộc sống chó cưng. Đức phi dạy A Bảo những thói quen sinh hoạt cơ bản, ban đầu khiến Hoàng đế cảm thấy bị xúc phạm nhưng sau đó lại cảm động trước sự kiên nhẫn và tình cảm của nàng. Đức phi từ chối lời khuyên của ma ma muốn bỏ A Bảo, khẳng định sự trung thành và giá trị của động vật, đồng thời thể hiện sự sâu sắc trong suy nghĩ về lòng người. Hoàng đế nhận ra hình tượng lạnh lùng, tàn nhẫn của Đức phi chỉ là vỏ bọc để tự bảo vệ trong cung đấu và dần nảy sinh sự tò mò, cảm mến đối với nàng.