Cổ Đại Nạn Đói Năm: Mang Tẩu Nạp Thiếp, Lương Thịt Đầy Kho
Tình trạng:
Còn Tiếp
( Nhiệt huyết sảng văn + nhẹ nhõm đi săn + nhiều nữ chính + tranh bá + Tào Lão Ca )
Trần Vô Kỵ xuyên qua đến cổ đại t·hiên t·ai năm một kẻ ngốc thợ săn trên thân, ngốc thợ săn nhà chỉ có bốn bức tường, không cha không mẹ, may mắn được ôn nhu tẩu cẩn thận chăm sóc, lúc này mới sống chui nhủi ở thế gian.
Đối mặt t·hiên t·ai này bắt đầu, Trần Vô Kỵ có thể làm sao? Đương nhiên là tại cái này n·ạn đ·ói năm để tẩu tẩu ăn no, nạp hắn mười cái tám cái th·iếp thất, hưởng thụ sinh hoạt!
Trần Vô Kỵ xuyên qua đến cổ đại t·hiên t·ai năm một kẻ ngốc thợ săn trên thân, ngốc thợ săn nhà chỉ có bốn bức tường, không cha không mẹ, may mắn được ôn nhu tẩu cẩn thận chăm sóc, lúc này mới sống chui nhủi ở thế gian.
Đối mặt t·hiên t·ai này bắt đầu, Trần Vô Kỵ có thể làm sao? Đương nhiên là tại cái này n·ạn đ·ói năm để tẩu tẩu ăn no, nạp hắn mười cái tám cái th·iếp thất, hưởng thụ sinh hoạt!
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
Trần Vô Kỵ, một người hiện đại, xuyên không vào thân xác của một thợ săn ngốc tên Trần Vô Kỵ trong bối cảnh Đại Vũ vương triều đang phải đối mặt với nạn đói và thiên tai. Để sinh tồn và bảo vệ tẩu tẩu Hoắc Tam Nương - người phụ nữ hiền lành đã chăm sóc anh, Trần Vô Kỵ đã sử dụng kiến thức từ kiếp trước để săn bắt những loài vật mà dân làng cho là 'tà vật' hay 'Sơn Thần' và không dám ăn. Anh phải đối mặt với sự nghèo đói, áp lực thuế má, và những âm mưu hãm hại từ những kẻ xấu trong làng. Trong quá trình đó, tình cảm giữa anh và Hoắc Tam Nương dần nảy nở, và Trần Vô Kỵ quyết định cưới cô để bảo vệ cô khỏi luật cưỡng hôn của triều đình.
Trần Vô Kỵ sở hữu kiến thức hiện đại về sinh tồn và chế biến thực phẩm, giúp anh nhận biết và tận dụng những nguồn thức ăn mà dân làng mê tín bỏ qua (cua, lươn, rắn, kỳ nhông). Anh cũng có khả năng giả ngốc để che giấu sự thông minh và xử lý các tình huống phức tạp, đồng thời có kỹ năng săn bắn và đặt bẫy hiệu quả, mang lại nguồn thực phẩm dồi dào giữa nạn đói.
Truyện có một khởi đầu khá hấp dẫn với yếu tố xuyên không kết hợp sinh tồn giữa nạn đói. Nam chính thông minh, quyết đoán, không ngại ra tay mạnh mẽ để bảo vệ người thân yêu. Mối quan hệ giữa Trần Vô Kỵ và Hoắc Tam Nương phát triển một cách tự nhiên, ấm áp, là điểm sáng trong bối cảnh xã hội cổ đại khắc nghiệt. Những pha đi săn và xử lý tình huống khéo léo của nam chính rất cuốn hút.
Cốt truyện mở đầu với mô típ xuyên không và bàn tay vàng khá quen thuộc, có thể khiến người đọc cảm thấy hơi 'cũ'. Yếu tố 'nhiều nữ chính' được gợi ý trong giới thiệu nhưng chưa thể hiện rõ trong 10 chương đầu, có thể dẫn đến những tình tiết không cần thiết về sau. Sự mê tín của dân làng đôi khi bị cường điệu quá mức, làm cho một số tình huống trở nên dễ đoán. Việc nam chính giả ngốc trong mọi hoàn cảnh cũng có thể gây khó chịu cho một số độc giả.
Okay, so like, another dude gets transmigrated and suddenly he's the smartest guy in the room, pretending to be dumb? Cringe. And the whole 'harem' tag in the intro is giving serious 'main character syndrome' vibes, like, can we not just have one wholesome relationship without collecting wives? Also, the villagers are so extra with their superstitions, it's kinda hard to take seriously. The villain is just a stereotypical bad guy trying to take advantage, so predictable. Where's the originality?
- Chương 1: Trần Vô Kỵ xuyên không vào thân phận một thợ săn ngốc giữa nạn đói. Anh được tẩu tẩu Hoắc Tam Nương chăm sóc. Anh bắt đầu đi săn, phát hiện cua, lươn, rắn bị dân làng cho là 'trừ tà đồ vật' nhưng thực ra có thể ăn.
- Chương 2: Trần Vô Kỵ tiếp tục săn được nhiều mồi, trở về làng và bị chú họ Trần Bất Sĩ cảnh báo về Viên Lão Nhị. Anh phát hiện Viên Lão Nhị đang cố gắng hãm hại Hoắc Tam Nương, liền xông vào đánh đập Viên Lão Nhị.
- Chương 3: Trần Vô Kỵ tiếp tục đánh Viên Lão Nhị trong cơn giận dữ, dù Hoắc Tam Nương can ngăn. Sau khi về nhà, Hoắc Tam Nương lo lắng cho anh, và Trần Vô Kỵ giới thiệu những con mồi săn được, nhưng Hoắc Tam Nương vẫn tin rằng cua là 'trừ tà đồ vật' và không dám ăn.