Bạn đang đọc truyện Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần của tác giả Dạ Cầm. Ta nghe theo di ngôn của mẹ, giả vờ làm phế vật đến nhà người khác ở rể trong ba năm. Bây giờ, ba năm đã kết thúc...
Lâm Dương âm thầm siết chặt nắm tay, trong mắt lộ ra vẻ không cam lòng. Hắt xì! Đột nhiên, tiếng cành cây bị gãy vang lên trong nghĩa trang vô danh. Lâm Dương ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, trong bóng tối có hai bóng người đang chạy về phía này. Một già một trẻ, ông cụ mặc quần áo nhà Đường, tóc bạc da đồi mỗi nhưng trên thắt lưng lại có vết máu, rõ ràng là đang bị thương. Còn cô gái kia tầm hai mươi tuổi mặc một chiếc váy hoa liền, dáng người thon thả, da thịt trắng nõn nà, rất là đáng yêu.
Lâm Dương âm thầm siết chặt nắm tay, trong mắt lộ ra vẻ không cam lòng. Hắt xì! Đột nhiên, tiếng cành cây bị gãy vang lên trong nghĩa trang vô danh. Lâm Dương ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, trong bóng tối có hai bóng người đang chạy về phía này. Một già một trẻ, ông cụ mặc quần áo nhà Đường, tóc bạc da đồi mỗi nhưng trên thắt lưng lại có vết máu, rõ ràng là đang bị thương. Còn cô gái kia tầm hai mươi tuổi mặc một chiếc váy hoa liền, dáng người thon thả, da thịt trắng nõn nà, rất là đáng yêu.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Tô Nhan
- Hạ U An
- Từ Thu Huyền
Lâm Dương, một chàng rể 'vô dụng' theo lời dặn của mẹ, đã giả vờ bất tài trong ba năm. Khi thời hạn kết thúc, anh dần bộc lộ y thuật cao siêu của mình. Anh dùng ngân châm cứu Bà Cụ Tô khỏi nguy kịch sau khi chú hai Tô Cối châm cứu sai kỹ thuật. Tuy nhiên, Tô Cối và gia đình lại cướp công của Lâm Dương. Khi Tô Cối tái phạm sai lầm đó với ông cụ của gia tộc Từ ở Nam Thành, gây ra hậu quả nghiêm trọng, gia đình họ Tô quyết định đổ hết trách nhiệm lên đầu Lâm Dương để tự bảo vệ. Trong bối cảnh đó, Lâm Dương phải đối mặt với sự coi thường của gia đình vợ, đối thủ cũ Mã Phong và được danh y Tần Bách Tùng nhận ra tài năng.
Lâm Dương sở hữu y thuật cao siêu, có thể dùng ngân châm phong huyệt để khống chế đối thủ chỉ trong chớp mắt. Anh biết các kỹ thuật châm cứu cổ xưa và phức tạp như Thiên Kim Phương Linh Thủ Thiên (từ Tôn Tư Mạc) và Hoàng Đế Nội Kinh Tố Vấn (Huyết Khí Hình Chí), thậm chí còn thuần thục hơn cả các danh y khác. Anh còn có tài nấu nướng xuất sắc, bất ngờ tiến bộ vượt bậc.
Truyện mở đầu khá hấp dẫn với mô típ 'chàng rể vô dụng' nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường. Việc Lâm Dương giữ lời hứa với mẹ và chờ đợi thời cơ để bộc lộ tài năng tạo nên sự kịch tính. Những màn thể hiện y thuật của anh, đặc biệt là cách anh cứu Bà Cụ Tô và sự kinh ngạc của những người xung quanh, rất lôi cuốn. Sự lạnh lùng và quyết đoán của Lâm Dương khi đối mặt với sự khinh miệt của gia đình vợ cũng là một điểm cộng, cho thấy anh không phải dạng nhân vật thụ động.
Gia đình họ Tô, đặc biệt là Bà Cụ Tô, Tô Bắc và Lưu Diễm, được xây dựng khá phiến diện, thể hiện sự ích kỷ và vô tình một cách quá đáng, dễ gây khó chịu cho người đọc. Việc họ liên tục chèn ép và đổ lỗi cho Lâm Dương, thậm chí lợi dụng cả Tô Nhan, khiến các nhân vật này thiếu chiều sâu. Tô Nhan dù bị đối xử tệ vẫn đôi khi thiếu quyết đoán, làm cho mạch truyện về tình cảm vợ chồng diễn ra khá chậm chạp.
Cái mô típ 'chàng rể ở rể bị khinh thường' hơi cũ và phổ biến quá rồi, ít điểm đột phá. Gia đình họ Tô toàn 'toxic positivity' và đổ lỗi cho người khác một cách quá rõ ràng, kiểu 'drama' hơi nặng đô. Tô Nhan có vẻ 'sống nội tâm' và thiếu quyết đoán, không có 'vibe' độc lập, mạnh mẽ mà Gen Z thường thích ở nữ chính. Lâm Dương đôi khi quá lạnh lùng và dửng dưng với các mâu thuẫn gia đình, khiến người đọc có thể cảm thấy thiếu sự gắn kết cảm xúc.
- Chương 1: Lâm Dương, sau ba năm giả vờ 'vô dụng' làm rể, tới thăm mộ mẹ. Anh gặp Hạ U An và ông nội cô bị truy sát. Lâm Dương dùng ngân châm giải quyết đám người, phô diễn y thuật cao siêu, nhưng lạnh nhạt từ chối giúp đỡ thêm. Chỉ khi Hạ U An hứa sẽ lo liệu mộ mẹ anh, anh mới đồng ý cứu ông nội cô và sau đó lên đường tới thành phố Trường Giang.
- Chương 2: Lâm Dương lên tàu đến Trường Giang. Anh nhận được cuộc gọi lạnh lùng từ Tô Nhan, vợ anh, yêu cầu đến bệnh viện thăm Bà Cụ Tô. Tại bệnh viện, chú hai Tô Cối tự hào khoe khả năng châm cứu mới học được. Lâm Dương nhìn nhận và cảnh báo rằng Tô Cối đã châm cứu thiếu một châm, khiến Bà Cụ Tô sẽ không qua khỏi buổi trưa.
- Chương 3: Lời cảnh báo của Lâm Dương bị cả gia đình họ Tô, đặc biệt là Tô Nhan, coi là lời nguyền rủa và anh bị đuổi ra khỏi phòng bệnh. Đúng như dự đoán, Bà Cụ Tô đột ngột ngất xỉu. Các bác sĩ, kể cả Tô Cối, đều bất lực. Tô Nhan cầu xin Lâm Dương giúp đỡ, nhưng anh lạnh lùng từ chối.