Cao võ: Một thiên mười châm dược, thiên phú không quan trọng
[ điên điên điên điên điên điên điên điên điên điên điên điên điên văn + không có tiền lưu ]
"Ta là tự nhiên tu luyện."
"Có hay không có tác dụng phụ nhỏ chút dược vật?"
"Không có cách, thì tiêm hai mũi! Nếu xuất hiện tác dụng phụ về sau thì không đánh!"
"Hôm nay lại tiêm hai mũi, tác dụng chỗ không giống nhau tác dụng phụ hẳn là sẽ không điệp gia."
"Ta cảm giác đã thích ứng dược vật, có thể có thể nếm thử tác dụng phụ càng lớn?"
"Dược vật này nồng độ chưa đủ a."
"Nhiều loại dược vật điệp gia, hiệu quả là không phải tốt hơn?"
"Cái gì gọi là đầu ta nhọn? Vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi..."
Tu luyện có thể không thuốc xổ, nhưng không thuốc xổ thì tu luyện rất không có khả năng.
[ điên điên điên điên điên điên điên điên điên điên điên điên điên văn + không có tiền lưu ]
"Ta là tự nhiên tu luyện."
"Có hay không có tác dụng phụ nhỏ chút dược vật?"
"Không có cách, thì tiêm hai mũi! Nếu xuất hiện tác dụng phụ về sau thì không đánh!"
"Hôm nay lại tiêm hai mũi, tác dụng chỗ không giống nhau tác dụng phụ hẳn là sẽ không điệp gia."
"Ta cảm giác đã thích ứng dược vật, có thể có thể nếm thử tác dụng phụ càng lớn?"
"Dược vật này nồng độ chưa đủ a."
"Nhiều loại dược vật điệp gia, hiệu quả là không phải tốt hơn?"
"Cái gì gọi là đầu ta nhọn? Vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi vậy ta hỏi ngươi..."
Tu luyện có thể không thuốc xổ, nhưng không thuốc xổ thì tu luyện rất không có khả năng.
Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)
- Vương Triết
Đồng Bì Cảnh, Thiết Cốt Cảnh, Kim Thân Cảnh, Vô Lậu Cảnh
Trong một thế giới cao võ nơi việc tu luyện là bắt buộc để sinh tồn và tốt nghiệp, Vương Triết, một học sinh cấp 3 với thiên phú 'dược nhân' (tăng cường hiệu quả thuốc và miễn dịch tác dụng phụ), ban đầu bị xếp vào nhóm thiên phú kém. Sau khi nhận ra giá trị thực sự của thiên phú mình, anh quyết định từ bỏ con đường tu luyện tự nhiên chậm chạp để hoàn toàn dựa vào thuốc. Anh vay tiền (với sự 'giúp đỡ' của thầy giáo chủ nhiệm) để mua thuốc, nhanh chóng đột phá cảnh giới và không ngần ngại đối đầu với chính cha ruột để giành lấy quyền sử dụng thuốc, thậm chí tính đến việc thế chấp các bộ phận cơ thể của cha để có thêm tiền. Sau đó, anh tìm kiếm công việc 'người thử thuốc' để có nguồn thu nhập ổn định nhằm duy trì quá trình tu luyện thần tốc của mình.
Thiên phú 'dược nhân' giúp cường hóa mạnh hiệu quả của dược vật và miễn dịch phần lớn tác dụng phụ tiêu cực, cho phép Vương Triết tu luyện thần tốc bằng thuốc mà không lo lắng về hậu quả.
Truyện có một tiền đề độc đáo và hấp dẫn, nơi việc tu luyện bằng thuốc trở thành con đường chính yếu và thực dụng nhất. Nhân vật chính Vương Triết có lối tư duy thực tế, không ngại hy sinh tình thân hay đạo đức để đạt được sức mạnh. Tốc độ tăng trưởng sức mạnh nhanh chóng của nhân vật chính nhờ thiên phú 'dược nhân' mang lại cảm giác sảng khoái, đáp ứng thị hiếu của những độc giả yêu thích nhân vật chính bá đạo. Bối cảnh thế giới cao võ khắc nghiệt, cùng với những tình tiết hài hước đen tối (thầy giáo bán thuốc, giới thiệu vay tiền lãi suất cắt cổ, con trai đánh cha để giành thuốc), tạo nên một tông truyện đặc biệt, vừa căng thẳng vừa giải trí theo một cách riêng.
Truyện khắc họa một thế giới và các nhân vật có đạo đức rất đen tối, méo mó. Việc thầy giáo lợi dụng học sinh để bán thuốc và dụ dỗ vay tiền, hay nhân vật chính sẵn sàng đối đầu và 'thế chấp' cha mình để có thuốc tu luyện, có thể khiến nhiều độc giả cảm thấy khó chịu. Tính cách của Vương Triết quá mức thực dụng và 'vô sỉ', khiến truyện thiếu đi những giá trị nhân văn thông thường. Các tình tiết về vay nợ, bán nội tạng, và đấu đá giành giật thuốc có thể trở nên lặp lại và tạo cảm giác nặng nề, u ám cho người đọc. Việc thiếu vắng một nữ chính có vai trò rõ ràng cũng là một điểm trừ nếu độc giả mong muốn yếu tố tình cảm.
Bủh bủh lmao! Truyện này nghe vibe toxic vl, kiểu 'muốn mạnh thì phải chó má' à? Lão sư thì lươn lẹo dụ dỗ vay nợ bán thận, thằng main thì đánh bố để cướp thuốc. Đọc mà thấy nhân văn âm điểm luôn. Thiên phú 'dược nhân' nghe cheat quá, đúng kiểu auto win chứ có mẹ gì gọi là nỗ lực. Không có tiền thì đi bán thận, xong còn tự hào. Vibe kiểu 'ai cũng xấu xa' nên mình xấu xa cũng là lẽ thường tình? Thôi next, không có tí happy ending nào cho tâm hồn mong manh này.
- **Chương 1: Hợp pháp chích thuốc**: Trong một thế giới cao võ, việc đạt đến Kim Thân Cảnh là yêu cầu tối thiểu để tốt nghiệp cấp 3. Thầy giáo Lôi thúc đẩy học sinh mua thuốc hỗ trợ tu luyện từ mình, mặc dù có tác dụng phụ, vì cho rằng thiên phú của họ quá kém để tu luyện tự nhiên. Vương Triết, một học sinh có thiên phú 'dược nhân' (tăng hiệu quả thuốc, giảm tác dụng phụ), rất mong chờ đến tuổi được phép dùng thuốc hợp pháp.
- **Chương 2: Hợp pháp vay tiền**: Vương Triết tiết lộ mình là người xuyên việt và có bảng hệ thống cùng thiên phú 'dược nhân'. Anh nhận ra rằng thiên phú của mình là để dùng thuốc chứ không phải tu luyện tự nhiên. Vì không có tiền, Vương Triết đến gặp thầy Lôi để xin giúp đỡ. Thầy Lôi 'tận tình' giới thiệu các gói vay tiền kỳ quái, bao gồm vay tu luyện, vay thận, vay khí huyết, vay 'lão nhị'. Vương Triết chọn vay tu luyện 3 vạn, nhưng số tiền này không được chuyển vào tài khoản anh mà thầy Lôi dùng nó để đưa trực tiếp một đống thuốc.
- **Chương 3: Chích thuốc luyện thể là chính đồ! Luyện thể tự nhiên mới là oai đạo!**: Vương Triết bất đắc dĩ chấp nhận số thuốc từ thầy Lôi. Về nhà, anh nhanh chóng sử dụng các loại thuốc và thực phẩm tổng hợp. Nhờ thiên phú 'dược nhân', anh cảm nhận được hiệu quả thuốc cực kỳ mạnh mẽ, các chỉ số tăng vọt, và nhanh chóng đột phá từ Đồng Bì Cảnh lên Thiết Cốt Cảnh chỉ trong vài giờ. Anh khẳng định rằng 'Chích thuốc luyện thể là chính đồ! Luyện thể tự nhiên mới là oai đạo!' và giấu số thuốc đi trước khi cha anh Vương Mãnh về nhà.