JavaScript is off. Please enable to view full site.

Bất Tiếu Phù Đồ

79 người đang đọc truyện này.
Tác giả
Thể Loại Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường
Tình trạng Full
Lần Cuối Cập Nhật
Số Chữ 175,281
Truyện Dịch 100%
Lượt xem: 110,880
Từ Khoá bat tieu phu do bat tieu phu do full bat tieu phu do prc doc truyen bat tieu phu do
Nghe từ đầu Dịch Truyện
Tổng đề cử Bất Tiếu Phù Đồ
Đã có 21 người đánh giá / Tổng đề cử
Convert: Watery (TTV)
Edit & Beta: Hảo Gia

Tưởng tượng một cô gái bị xuyên đến một thời đại loạn lạc nhiễu nhương
Cô ấy nên làm gì bây giờ?
Đúng vậy, chính là nữ phẫn nam trang (nữ giả nam) để sinh tồn
Thời đại tranh giành quyền lực, các đế chế chính trị đều mưu lợi cá nhân, dân chúng chịu cảnh lầm than...
Nữ chính không đa tài gì cả, chỉ giỏi đối nội mà thôi, nhưng đã trợ giúp vị vương giả tranh đoạt thiên hạ giữa quần hùng nổi dậy
Nhưng có thể nói phẫn nam làm mặt lạnh thì có thể coi là lãnh đạm, xa cách, thong dong, nhàn nhã
Nhưng thiếu nữ mặt than (không cảm xúc) đàm luận về yêu đương, cảm giác...thật là không nói nên lời
Thôi cứ xem "Phù Đồ" làm cách nào để phô bày tài năng bản thân, lần nữa khẳng định vị trí siêu phàm của nữ chính xuyên không nhé!

Siêu dữ liệu - (Tiết lộ một số tình tiết truyện)

Mặc Phi, một chuyên gia khảo cổ từ thế kỷ 21, bất ngờ xuyên không đến một thời đại cổ đại loạn lạc không có trong lịch sử. Để sinh tồn, cô cải trang thành nam, lấy tên 'Phù Đồ', và gia nhập một đoàn dân tị nạn. Với kiến thức y học hiện đại, cô giúp đỡ người dân vượt qua dịch bệnh, gây chú ý cho văn sĩ Vệ Tuyên. Cùng Vệ Tuyên, cô đến quốc đô Tiệm Hề, nơi cô quyết định tự tiến cử bản thân với hoàng tộc bằng một bản 'giản thư' về nông nghiệp. Do nhầm lẫn, cô được Nhung Trăn vương Vu Việt, một 'quỷ tướng bất bại' nổi tiếng tàn nhẫn nhưng tài ba, thu nhận làm khách khanh. Cô bắt đầu sắp xếp thư viện của vương phủ, được phong 'Thượng khanh' và tham gia Tài sĩ luận hội, chính thức bước chân vào giới quyền quý của Chiếu Quốc.
Kiến thức hiện đại về y học (vệ sinh, khử trùng, cầm máu, điều trị cảm mạo), nông nghiệp (kỹ thuật canh tác, công cụ, thủy lợi), và tổ chức (phân loại thư viện). Ngọc phù trên cổ có khả năng cảnh báo nguy hiểm bằng cách nóng lên và lóe sáng nhẹ.
Truyện "Bất Tiếu Phù Đồ" có khởi đầu khá thực tế và logic cho một câu chuyện xuyên không nữ giả nam trang. Nữ chính Mặc Phi không quá dựa dẫm vào 'bàn tay vàng' mà sử dụng kiến thức hiện đại của mình một cách khéo léo để thích nghi và tạo dựng chỗ đứng. Tính cách bình tĩnh, 'mặt than' của nữ chính tạo nên sự khác biệt và giúp cô giữ được bí mật. Bối cảnh loạn lạc và sự khắc nghiệt của thời cổ đại được miêu tả chân thực, từ dịch bệnh đến phân cấp xã hội. Mối quan hệ với các nhân vật phụ như Vệ Tuyên, Cô Hạc và đặc biệt là Vu Việt được xây dựng thú vị, hứa hẹn nhiều tình tiết phát triển về chính trị và quân sự.
Pace truyện ở các chương đầu có phần hơi chậm, tập trung nhiều vào việc mô tả sự thích nghi và bối cảnh. Tính cách 'mặt than' của nữ chính đôi khi làm giảm đi sự biểu cảm cảm xúc, có thể khiến nhân vật hơi khô khan và khó đồng cảm với một số độc giả. Một số tình tiết gặp may mắn của nữ chính (như nhặt được thẻ tre, gặp được người tốt bụng như Vệ Tuyên và đội trưởng Hứa) có thể cảm thấy hơi thuận lợi quá mức cho một người đơn độc ở thời loạn. Mối quan hệ tình cảm (nếu có) có vẻ sẽ phát triển rất chậm, có thể không phù hợp với độc giả thích sự lãng mạn rõ ràng.
Ê, nữ chính cứ kiểu mặt lạnh như tiền ấy, vibe hơi thiếu cảm xúc, nhiều lúc muốn drama hơn chút mà cứ từ tốn sao ấy. Mà xuyên không về xong toàn nói chuyện nông nghiệp, thủy lợi, phát triển quốc gia nghe hơi 'cổ' và chậm, muốn có plot twist hay mấy pha hành động đỉnh chóp cơ. Ông Cô Hạc cứ đeo bám cũng hơi phiền, mà nam chính Vu Việt thì tàn nhẫn quá, thấy nữ chính hơi bị 'ép' vào phủ. Kiểu nữ giả nam trang mà cứ lo bị phát hiện nam sủng cũng hơi 'cringe' nhỉ.
  • Chương 1: Thế giới xa lạ: Mặc Phi, một chuyên gia khảo cổ, đột ngột xuyên không đến một cánh rừng cổ đại. Cô gặp một đoàn dân tị nạn, nhận ra mình đã đến một thời đại chiến tranh loạn lạc. Để hòa nhập, cô cải trang thành nam, lấy tên Phù Đồ từ một ngọc phù trên cổ, và bắt đầu học ngôn ngữ địa phương từ văn sĩ Vệ Tuyên, người cũng đang di cư.
  • Chương 2: Bệnh tật: Mặc Phi cùng đoàn người tị nạn đến Di quận của Chiếu Quốc, một thôn xóm bỏ hoang. Vệ Tuyên mắc bệnh phong hàn, và Mặc Phi sử dụng kiến thức y học hiện đại (vệ sinh, dùng gừng hành) để chữa trị. Khi dịch bệnh lan rộng trong thôn, cô tiếp tục hướng dẫn các biện pháp phòng ngừa và điều trị cơ bản, giúp kiểm soát dịch bệnh. Trong lễ hỏa táng những người đã mất, Mặc Phi niệm Tâm kinh bằng tiếng phổ thông, tạo ấn tượng mạnh với mọi người bởi sự bình tĩnh và trang trọng của mình.
  • Chương 3: Lương tịch: Mặc Phi quyết định rời thôn để tìm hiểu thế giới mới. Cô cùng Vệ Tuyên đi nhờ một thương đội đến thành Viêm Trúc. Trên đường, một võ sĩ tên Cô Hạc tỏ ra hứng thú với 'vẻ ngoài' của Mặc Phi, khiến cô nhận ra nguy cơ bị ức hiếp nếu không có thân phận vững chắc. Vệ Tuyên giải thích về hệ thống 'phù bài' (chứng minh thân phận) gồm năm loại (Nô, Bình, Lương, Quý, Vương) và hứa sẽ giúp Mặc Phi có được thân phận Lương tịch khi ông đến phủ Đại vương tử, làm cho Mặc Phi bắt đầu có những tính toán riêng cho tương lai.
    Tổng đề cử 21
    Tuần 11
    Tháng 336
    loading
    loading
    loading